Năm 1983, trong kỳ thi đại học năm ấy, tôi đỗ vào Đại học Sư phạm tỉnh, còn chị họ tôi, Chu Thính Lan, thì trượt.
Lúc ông nội còn sống có để lại một khoản tiền, đã nói rõ ai thi đỗ thì dùng khoản tiền ấy cho người đó đi học.
Thế nhưng ngay ngày hôm sau khi tôi đỗ, bác cả đã gọi hết các chú bác trong nhà tới gian chính họp bàn.
Một đám đàn ông ngồi hút thuốc lào, bàn bạc suốt cả đêm. Cuối cùng họ quyết định: tiền đưa cho Thính Lan ôn thi lại, còn giấy báo nhập học của tôi thì khóa vào tủ của bác cả.
Lý do là cô ta là con gái của trưởng phòng, đại diện cho thể diện của cả gia tộc.
Còn tôi, bị sắp xếp gả cho con trai nhà đồ tể ở thị trấn, đổi lấy tám trăm đồng tiền sính lễ để bù vào tiền ôn thi của chị họ.
Bố tôi là con út trong nhà, đứng hàng thứ ba, một câu cũng không dám nói.
Kiếp trước tôi cam chịu số phận, gả vào nhà đồ tể, bị đánh suốt hai mươi năm, bốn mươi ba tuổi thì chết trên đường đi chợ.
Trong tay còn nắm chặt hai đồng bảy hào, trên người vẫn có vết máu chưa khô.
Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về cái đêm các chú bác họp bàn ấy.
Lần này, ai dám khóa giấy báo nhập học của tôi, tôi sẽ lật tung nóc nhà người đó.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận