Chương 9 - Quay Về Kiếp Trước

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nhận chiếc hộp, ôm vào lòng. Hộp sắt bị lửa hun, vẫn còn nóng.

Nước mắt rơi xuống.

Không phải vì những bộ quần áo bị cháy.

Mà vì người này.

Nửa đêm nhận được điện thoại liền chạy tới, chẳng kịp nghĩ gì đã lao vào trước để cứu sổ sách của tôi.

Vết phồng nước trên tay anh sau này mưng mủ, phải quấn băng gạc nửa tháng.

Kiếp trước chưa từng có ai làm chuyện như vậy vì tôi.

Kiếp trước, ngay cả một bát cơm nóng cũng không ai để lại cho tôi.

“Đừng khóc nữa.” Anh dùng bàn tay quấn băng vụng về lau mặt cho tôi. “Chẳng phải em nói mạng của em tự em gánh à? Chút lửa này không thiêu chết được em đâu.”

Tôi bật cười trong nước mắt.

Tôi dùng ba tháng để thuê lại mặt bằng, nhập hàng, sửa sang. Lần này tôi mua bảo hiểm — kiếp trước không có khái niệm này, nhưng ăn một lần thiệt thì khôn ra một lần.

Ngày cửa hàng thứ ba khai trương lại, Lâm Viễn Chinh đốt trước cửa một dây pháo dài nhất.

Năm ấy anh nghỉ việc ở nhà máy cơ khí, nói muốn “xuống biển” làm ăn.

Tôi giật mình. “Bát cơm sắt đang yên ổn lại không cần nữa?”

“Bát cơm sắt không chứa nổi chuyện anh muốn làm.” Anh trải một bản kế hoạch ra trước mặt tôi. Chữ viết dày đặc, vẽ một đống bản vẽ cơ khí.

Anh muốn làm máy nông nghiệp cỡ nhỏ — máy gặt, máy tuốt lúa, máy bơm nước. Anh nói nông thôn vừa giao khoán ruộng đất, sau này nhà nào cũng cần mua nông cụ riêng.

Tôi nhìn vào mắt anh. Trong đôi mắt ấy có thứ gì đó rất quen — giống hệt tôi năm xưa ngồi xổm ở đầu ngõ dựng quầy.

“Được. Cần bao nhiêu vốn khởi nghiệp?”

“Em không sợ anh làm lỗ à?”

“Sợ. Nhưng em càng sợ anh đi vay người phụ nữ khác.”

Anh cười. Tôi cũng cười.

Mùa thu năm đó chúng tôi kết hôn. Không tổ chức tiệc rượu, chỉ đến phòng dân chính đăng ký, tối về căn nhà thuê mới nấu một nồi miến chua cay.

Anh ăn ba bát, vẫn cay đến nhe răng trợn mắt.

“Em làm bao nhiêu năm rồi, không thể bớt ớt một chút à?”

“Không thể. Cay là linh hồn.”

Anh đẩy bát sang một bên. “Vậy em chính là linh hồn của anh.”

Tôi đá anh một cái.

Tối hôm đó trước khi ngủ, tôi lấy cây bút máy từ trong túi ra, đặt lên tủ đầu giường.

Mười năm rồi.

Vết xước trên thân bút vẫn còn.

Kiếp trước cây bút này vỡ trên nền đất nhà chồng.

Đời này nó nằm trên tủ đầu giường trong nhà của chính tôi, yên yên lặng lặng.

Bên cạnh là giấy đăng ký kết hôn vừa nhận trong ngày, và một người đàn ông ngáy như máy kéo.

Tôi nhìn một lúc rồi tắt đèn.

Ngày chị họ tới vay tiền, trời đang đổ tuyết.

Cửa bị đẩy mở, một luồng gió lạnh cuốn theo hạt tuyết tràn vào.

Chu Thính Lan đứng ở cửa.

Chiếc áo dạ đỏ không biết đã đi đâu, trên người là áo bông bạc màu vì giặt nhiều, thiếu một cái khuy.

Tóc xoăn không còn uốn, rối bời búi sau gáy.

Tay cô ta dắt một bé trai bốn năm tuổi, mũi lạnh đỏ bừng.

So với lần trước gặp, cô ta già đi không chỉ mười tuổi.

“Thính Hà. Cho chị vay chút tiền, đợi Học Văn tìm được việc sẽ trả.”

“Bao nhiêu?”

“Năm… năm trăm.”

Tôi không nói.

Cô ta vội bổ sung: “Học Văn ở nhà gần một năm rồi, ngày nào cũng uống rượu. Một mình chị làm việc vặt, một tháng mới kiếm được hai ba chục…”

Giọng bắt đầu run. Vành mắt đỏ lên.

“Chu Thính Lan.” Tôi gọi cả họ tên cô ta.

“Chuyện lần trước giả danh tôi lấy chịu hàng, chị quên rồi à?”

Mặt cô ta đỏ bừng. “Đó không phải… hiểu lầm sao…”

“Hiểu lầm? Biên bản của phòng công thương viết rõ ràng.”

Cô ta không nói nữa. Bé trai bên cạnh kéo góc áo cô ta, nhỏ giọng gọi mẹ.

Tôi đi ra từ sau quầy.

“Tiền sẽ không cho vay. Không phải tôi keo kiệt. Mà là chị cầm năm trăm này, tháng sau vẫn sẽ tới. Cái hố của chị không phải tiền có thể lấp, mà là con đường chị chọn vốn là ngõ cụt.”

“Có phải mày đang cười nhạo tao không? Có phải mày cảm thấy thi đỗ đại học thì ghê gớm lắm không?”

“Tôi không cười nhạo chị.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)