Gia đình năm người của tôi tan nát vào rạng sáng mùng Ba Tết năm 1995.
Hung thủ là người quen.
Bạn đánh bài của bố tôi, họ Ngô, sống ngay đầu đông của làng.
Chiều mùng Hai, ông ta xách hai chai rượu Chủng Tử sang chúc Tết, ngồi trong gian nhà chính cắn hạt dưa suốt cả buổi chiều.
Giữa chừng ông ta đi vệ sinh ba lần.
Lần đầu, đi ngang phòng ngủ của bố mẹ tôi, ông ta vén rèm nhìn vào một cái.
Lần thứ hai, ông ta vào bếp, mở tủ bát rồi nói tìm ca uống trà.
Lần thứ ba, ông ta vòng ra sân sau, đá lỏng viên gạch ở chỗ khuyết trên tường sân.
Lúc đi, ông ta nói với bố tôi: Tối sang chỗ đánh bài nhé, ba người đang thiếu một.
Bố tôi đi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận