Chương 6 - Bóng Ma Dưới Ánh Trăng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ánh trăng chiếu lên gương mặt đó.

Tôi đứng ở góc nhà, cách họ chưa tới năm bước.

Gương mặt ấy tôi nhận ra.

Gương mặt buổi chiều ngồi cắn hạt dưa cả buổi trong gian nhà chính.

Gương mặt nhét ba viên kẹo sữa Thỏ Trắng cho em trai tôi.

Gương mặt từng cho bà nội vay ba trăm tệ chữa chân, hơn mười năm không một lần giục trả.

Ngô Đức Thắng.

Ông ta vỗ vỗ sau đầu bố tôi, như vỗ một con chó không nghe lời.

“Kiến Quân à, Kiến Quân.”

Giọng ông ta thậm chí còn mang theo một tiếng thở dài—như thật sự cảm thấy tiếc nuối.

“Bảo mày ngồi yên đánh bài thì không đánh. Lại để vợ mày chạy ra ngoài gào.”

“Gào đến cả làng đều nghe thấy, mày bảo tao thu dọn chuyện này thế nào?”

Bố tôi ngẩng mặt khỏi tuyết, nhìn thấy gương mặt ấy.

Cả người ông cứng đờ—không phải vì đau, mà vì đó là gương mặt ông đã quen mười lăm năm.

Môi run rẩy, nặn ra hai chữ—

“Lão… Ngô…”

m thanh như hơi thở cuối cùng bị ép ra từ nơi sâu nhất trong lồng ngực.

Không phải tức giận, thậm chí cũng không phải sợ hãi.

Là thứ còn sâu hơn tất cả—âm thanh của niềm tin vỡ nát.

Ngô Đức Thắng xoay ngang cán cuốc chim, đặt lên gáy bố tôi.

Không nặng, nhưng vị trí cực kỳ chính xác.

Chỉ cần ép xuống—một cái là đủ.

Sau đó ông ta ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong sân chỉ có ánh trăng, máu và tuyết.

Ông ta nhìn chằm chằm tôi, khóe miệng nhếch thành một nụ cười.

Y hệt nụ cười lúc chiều ngồi cắn hạt dưa trong gian nhà chính.

Nụ cười ấy khiến hơi lạnh bò từ xương sống lên tận gáy.

“Thằng ranh.”

“Mày giỏi lắm, đưa được bà nội với em trai ra ngoài.”

“Nhưng bố mày vẫn đang ở dưới tay tao.”

“Sổ tiết kiệm—đưa ra đây.”

“Nếu không, tao đập vỡ đầu ông ấy trước. Mày xem một cái có đủ không.”

“Tao đếm ngược mười số. Mày tự chọn.”

Tôi đứng ở góc nhà, trong tay nắm cây cán cuốc chim mang ra từ bếp.

Khớp ngón tay trắng bệch vì nắm quá chặt.

Ánh đèn pin ngoài ngõ đã gần thêm một chút—nhưng vẫn còn xa.

Ít nhất còn một phút. Có thể hai phút.

Em trai đang ngồi dưới chân tường sân sau.

Bà nội trẹo chân, ngồi trong tuyết không thể di chuyển.

Mẹ tôi nằm dưới đất, không biết sống chết.

Bố tôi bị giẫm giữ, trên cổ đặt cán cuốc chim.

“Mười—”

Ngô Đức Thắng bắt đầu đếm.

“Chín—”

“Tám—”

Cán cuốc chim ép xuống một tấc. Mặt bố tôi bị ép vào tuyết, gân xanh trên cổ nổi hết lên.

Ông nhìn tôi.

Không giãy giụa.

Môi động một cái, hơi thở từ kẽ răng ép ra một chữ—

“Chạy.”

9

“Bảy—”

“Sáu—”

Ngô Đức Thắng vẫn đang đếm.

Cán cuốc chim đè trên cổ bố tôi, mỗi lần đếm một số lại hạ xuống một chút.

Mặt bố bị ép vào tuyết, tiếng thở trầm đục như bong bóng khí nổi lên từ đáy nước.

Ánh đèn pin ngoài ngõ chao qua chao lại—còn một trăm mét? Tám mươi mét?

Không kịp nữa.

Tôi há miệng.

Không phải hướng về Ngô Đức Thắng—mà hướng về cả con ngõ.

Dùng giọng lớn nhất trong đời tôi.

“Ngô Đức Thắng dẫn người đến cướp nhà tôi!!!”

“Giết người rồi!!! Ngô Đức Thắng giết người rồi!!!”

Tiếng hét xé toạc sự yên tĩnh của đêm đông.

Tôi cảm giác trong cổ họng có thứ gì đó đứt ra, một mùi tanh trào lên.

Nhưng tôi không dừng.

“Sổ tiết kiệm ở ngăn kéo thứ hai của tủ phòng phía đông—ông muốn thì đi lấy!!! Đừng động vào bố tôi!!!”

Tiếng đếm của Ngô Đức Thắng dừng lại.

Cả người ông ta cứng lại trong chớp mắt—không phải vì vị trí sổ tiết kiệm, mà vì tôi đã hét tên ông ta.

Họ tên đầy đủ.

Giữa rạng sáng yên tĩnh này, khi hàng xóm cả con ngõ đều đã bị đánh thức, tôi hét thẳng tên ông ta ra.

Ngô Đức Thắng.

Sống ở đầu đông làng.

Bạn đánh bài của bố tôi.

Bây giờ cả con ngõ đều biết.

“Mày muốn chết—”

Gương mặt ông ta méo mó dưới ánh trăng trong thoáng chốc.

Nhưng đúng vào giây ông ta phân tâm—

Bố tôi động.

Nhân lúc lực ép của cán cuốc chim giảm đi một chút, hai tay ông chống mạnh xuống đất, cả người lăn sang bên phải.

Một vòng, hai vòng, lăn gần một mét.

Cán cuốc chim trượt khỏi cổ ông, “bốp” một tiếng đập xuống khoảng đất trống.

Bố tôi nằm trong tuyết ho dữ dội, nhưng ông còn sống—cổ vẫn còn nguyên trên vai.

“Con mẹ mày—”

Ngô Đức Thắng chửi dữ một tiếng, nhấc cán cuốc chim định đuổi theo.

Ông ta muốn nhân lúc bố tôi chưa bò dậy, bồi thêm cú này.

Một cú là đủ. Chỉ một cú vào sau đầu là đủ.

Giống bà nội tôi ở kiếp trước.

Tôi lao ra.

Từ góc nhà, khoảng cách năm bước, tôi xách cán cuốc chim như chó điên lao thẳng về phía Ngô Đức Thắng.

Ánh đèn pin ngoài ngõ càng gần—có người đang chạy, có người hét: “Báo công an! Mau lên thị trấn báo công an!”

Nhưng những thứ đó đều không quan trọng.

Quan trọng là năm bước này.

Và một giây trước khi cán cuốc chim rơi xuống sau đầu bố tôi.

10

Ngô Đức Thắng nghe tiếng chân phía sau, đột ngột quay người.

Ông ta không đuổi bố tôi nữa—mà xoay ngang cán cuốc chim, đối mặt trực tiếp với tôi.

Hai người đứng đối diện, khoảng cách chưa tới hai bước.

Ông ta cao hơn tôi nửa cái đầu, vai rộng, tay khỏe, là người từng làm việc nặng ở mỏ.

Tôi mười bảy tuổi—linh hồn trọng sinh trở về đã bốn mươi mốt, nhưng thân thể vẫn là thân thể mười bảy tuổi.

Vai còn chưa nở hết, cánh tay gầy như que củi.

Nhưng tôi có thứ ông ta không có.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)