VĂN ÁN:
Nhà ta làm nghề cày ruộng.
Nói cho chuẩn xác thì là có rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều ruộng đất.
Những năm trước, ta thích nhất mùa thu, bởi vì hễ mở mắt ra là thấy toàn tiền.
Năm nay thì ta chẳng thích nổi nữa.
Bởi vì tám trăm khoảnh lúa đồng loạt chín rộ, đám tá điền dài hạn trong nhà mệt đến mức ngã quỵ mất một nửa, nửa còn lại cứ hễ nhìn thấy lưỡi liềm là rơi nước mắt.
Cha hỏi ta tính sao.
Ta trầm ngâm hồi lâu, bèn nhấc bút viết một phong thư gửi cho công tử Tạ gia vừa mới định thân:
“Gió thu nổi, lúa trổ vàng, thiếp chốn ruộng đồng ngày đêm nhớ chàng da diết. Phu quân có thể đến tương trợ chăng?”
Chiều hôm ấy, Tạ Chấp Hành cưỡi tuấn mã vội vã chạy tới.
Chàng y quan tươm tất, chỉnh tề, trong ngực còn giấu một chiếc trâm ngọc định tặng ta.
Ta cảm động vô cùng, bèn thuận tay nhét ngay vào lòng bàn tay chàng một chiếc liềm gặt lúa:
“Phu quân, mười hai mẫu ruộng phía đông nhé.”
Về sau, câu nói ấy truyền khắp cả kinh thành.
Mùa thu năm ấy, nửa triều đình đều từng đến nhà ta gặt lúa.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận