Chương 6 - Mùa Thu Năm Ấy Nửa Triều Đình Gặt Lúa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

7

Người thực sự bổ sung nốt mảnh ghép Bộ Lại cho ta, lại chính là Hoàng đế.

Chuyện này sau này nghĩ lại, thực ra chẳng liên quan mấy đến ta.

Thật đấy. Lúc ấy ta chỉ thuận miệng thốt ra một câu mà thôi.

Hôm ấy, quan viên Lục Bộ đang bận rộn túi bụi ngoài đồng, khí thế ngút trời. Vừa khéo có một vị Ngự sử đi ngang qua chứng kiến cảnh tượng ấy thì chấn động tâm can sâu sắc.

Sau khi hồi triều, ngài đem chuyện này kể lại cho đồng liêu nghe như một câu chuyện lạ lùng thú vị.

Đồng liêu lại đem kể cho Thượng thư nghe.

Thượng thư lại chẳng biết vô tình hay hữu ý bẩm báo lên tận trước mặt Hoàng thượng.

Thế là Bệ hạ biết chuyện.

Nghe đồn Bệ hạ sau khi nghe xong thì im lặng hồi lâu, rồi hỏi đúng một câu:

“Dạo này bọn họ rảnh rỗi lắm sao?”

Hôm sau, Hoàng đế vi hành đến nơi.

Đương nhiên, lúc đến ngài không hề để lộ thân phận.

Ta cũng chẳng nhận ra ngài là ai.

Chỉ thấy vị đại thúc trung niên này phong độ khí phách bất phàm, phía sau còn có mấy tên tùy tùng với vẻ mặt căng thẳng tột độ bám sát.

Ngài đứng trước cổng trang, phóng tầm mắt nhìn đám đông đang bận rộn tất bật ngoài đồng.

Biểu cảm trên mặt ngài lúc ấy phải nói là vô cùng đặc sắc.

Bên trái, Lang trung Bộ Hộ đang cặm cụi cân đong thóc lúa.

Bên phải, Viên ngoại lang Bộ Lễ đang cặm cụi phơi lúa dưới nắng.

Phía xa xa, Chủ sự Bộ Binh đang vác bao tải cãi nhau chí chóe với người của Bộ Công xem dùng loại đòn gánh nào thì đỡ tốn sức hơn.

Xa hơn chút nữa, tiểu hầu gia của phủ Trấn Bắc Hầu đang cùng hơn bốn mươi môn sinh Quốc Tử Giám giành giật nhau một chiếc xe kéo cải tiến.

Hoàng đế đứng lặng người nhìn trọn vẹn nửa khắc đồng hồ: “Đây là…”

Ta niềm nở chạy ra giới thiệu: “Vụ thu hoạch ạ.”

“Trẫm… Ta nhìn ra được.”

“Thế ngài còn hỏi làm gì?”

Ngài bị ta chặn họng đến nghẹn lời, tên tùy tùng phía sau lập tức trừng mắt hung dữ lườm ta.

Ta chẳng thèm để tâm.

Dạo này thôn trang người đến kẻ đi nườm nượp, ta đã quá quen mắt rồi.

Ta đưa mắt đánh giá vị đại thúc trung niên này một lượt: vai rộng, lưng thẳng, dáng người vạm vỡ, xem chừng là một tay lao động khỏe khoắn.

Thế là ta lên tiếng hỏi: “Ngài cũng đến đây để xem trò vui đấy à?”

Hoàng đế gật đầu: “Coi như là vậy đi.”

“Thôn trang của chúng ta có quy củ đàng hoàng.”

“Quy củ gì?”

“Xem náo nhiệt thì được, nhưng bữa trưa chỉ thết đãi những ai chịu lao động mà thôi.”

Ngài dường như cảm thấy chuyện này vô cùng thú vị: “Ngươi còn tiếc với ta một miếng ăn sao?”

“Đây không phải là vấn đề miếng ăn.” Ta nghiêm mặt đáp: “Quy củ thì không thể phá vỡ được.”

Một tên tùy tùng mặt trắng bệch đứng sau lưng ngài tức giận đến mức mặt mày chuyển sang màu xanh mét: “To gan lớn mật! Ngươi có biết…”

Hoàng đế khẽ giơ tay lên, kẻ đó lập tức ngậm miệng lùi lại.

Ta thầm nghĩ vị đại thúc này xem ra cũng là người biết phân xử phải trái.

Thế là ta càng thêm phần nhiệt tình xởi lởi: “Ngài biết làm những việc gì?”

Hoàng đế ngẫm nghĩ một thoáng: “Trẫm… Ta biết tính toán sổ sách.”

Mắt ta sáng rực lên: “Thế thì vừa khéo quá rồi!”

Ta dẫn ngài thẳng vào trong kho thóc, nơi đang tồn đọng số sách ghi chép của ba ngày gần nhất chưa kịp quyết toán.

Đám kế toán mấy hôm nay đã bận đến mức muốn phát điên lên rồi.

Một canh giờ sau, Hoàng đế ngồi ngay ngắn trước chiếc bàn gỗ.

Trước mặt ngài chất cao như núi năm cuốn sổ sách dày cộp.

Ta bưng tới đặt trước mặt ngài một ấm trà nóng: “Tiên sinh vất vả rồi.”

Ngài ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt phức tạp khôn tả:

“Ngươi lúc nào cũng thích sai bảo người khác như thế này sao?”

“Đâu có.” Ta lắc đầu nguầy nguậy: “Chỉ sai bảo những kẻ tự dâng mình tới cửa thôi ạ.”

Tên tùy tùng đứng sau ngài không nhịn nổi nữa, vội vàng quay mặt đi ho sặc sụa.

Gần đến giờ Ngọ, Tạ Chấp Hành từ bên ngoài bước vào.

Một chân chàng vừa bước qua ngưỡng cửa, vừa nhìn thấy bóng người đang ngồi ngay ngắn tính sổ bên bàn, cả người chàng lập tức đông cứng như tượng đá.

Khoảnh khắc tiếp theo, chàng quỳ sụp xuống đất:

“Thần bái kiến Bệ hạ!”

Chiếc ấm trà trong tay ta suýt chút nữa rơi thẳng xuống sàn.

Cả kho thóc bỗng chốc chìm vào một sự im lặng đến rợn người.

Ta trố mắt nhìn Tạ Chấp Hành.

Rồi lại quay sang nhìn vị đại thúc trung niên vừa mới cặm cụi tính sổ giùm ta suốt một canh giờ đồng hồ qua.

“… Bệ hạ ư?”

Hoàng đế thong thả khép cuốn sổ sách lại: “Hứa cô nương.”

Hai đầu gối ta mềm nhũn, suýt nữa quỳ rạp lên chiếc bàn tính.

Thôi xong rồi.

Lần này bắt Hoàng đế đi lao dịch, e là chín họ nhà ta khó lòng mà giữ nổi mạng rồi.

Đầu óc ta xoay chuyển như chong chóng, đang tính toán xem có nên khóc lóc van xin tha mạng hay không, thì Hoàng đế bỗng bật cười:

“Vừa nãy chẳng phải gan dạ lắm sao?”

Ta thành thật thưa: “Vừa nãy thảo dân đâu có biết ngài là Hoàng thượng đâu ạ.”

“Biết rồi thì không dám sai bảo nữa sao?”

Ta ngẫm nghĩ một chốc: “Cũng… chưa chắc ạ.”

Kho thóc lại một lần nữa rơi vào khoảng không tĩnh lặng như tờ.

Tạ Chấp Hành nhắm nghiền mắt lại.

Biểu cảm trên mặt chàng như thể đã bắt đầu chuẩn bị chọn sẵn đất để chôn cất ta rồi.

Ta vội vàng nói đỡ: “Dẫu sao thì… người cũng đã cất công đến đây rồi mà lị.”

Hoàng đế nhìn ta chằm chằm.

Hồi lâu sau, ngài bật cười sảng khoái: “Hay cho một câu ‘người cũng đã cất công đến đây rồi’!”

Trưa hôm ấy, Hoàng đế không những không trách tội ta, mà còn thực sự ở lại thôn trang dùng bữa cơm đạm bạc.

Thậm chí đến buổi chiều, ngài còn thong thả tản bộ ra đầu bờ ruộng thị sát một vòng.

Ngài vừa lượn một vòng như thế, người của Bộ Lại lập tức có mặt đầy đủ.

Bởi vì Thượng thư Bộ Lại phải đi theo hộ giá mà!

Thế là Lục Bộ chính thức tề tựu trọn vẹn, không sót một ai.

Ta đứng trước sáu tấm bảng xếp hạng bằng gỗ, ngắm nghía rất lâu.

Tiểu Đào khẽ thì thầm bên tai ta: “Cô nương, người đã thỏa mãn chưa ạ?”

Ta dè dặt gật đầu: “Đời người thế là viên mãn rồi.”

Tạ Chấp Hành đứng bên cạnh cười khẩy: “Đời người của nàng cũng dễ viên mãn quá nhỉ.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng