Tôi đang nghỉ trưa trong ký túc xá thì Tôn Hữu Điền, một công nhân thời vụ của nhà máy thực phẩm, đột nhiên phá cửa xông vào, túm cánh tay tôi kéo ra ngoài.
“Xảo Vân, phòng nồi hơi sắp nổ rồi, chạy mau!”
Tôi không nhúc nhích.
Kiếp trước tôi tin lời quỷ quái đó, mặc áo ba lỗ rồi cùng hắn lao xuống lầu.
Phòng nồi hơi vốn chẳng có chuyện gì, người trong cả nhà máy đều kéo tới xem náo nhiệt.
Một cô gái chưa chồng, quần áo còn chưa chỉnh tề, lại chạy từ ký túc xá ra cùng một người đàn ông.
Ngay hôm đó, vị hôn phu hủy hôn với tôi.
Tôi bị ép gả cho Tôn Hữu Điền.
Năm đầu tiên sau khi cưới, hắn say rượu rồi đánh tôi sảy đứa con đầu lòng.
Năm thứ hai, đứa thứ hai cũng bị hắn đánh đến không giữ được.
Khi tôi nhảy từ tháp nước xuống, hắn còn đứng dưới lầu đếm bảy đồng trong túi tôi.
Lần này vừa mở mắt, tôi đá thẳng vào háng hắn.
Tôi khoác áo ngoài, gào to về phía sân.
“Bắt lưu manh——”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận