Làm nghề kinh doanh thủy sản hai mươi năm, gia đình tôi tích cóp được một tòa nhà bảy tầng và ba triệu tệ.
Mười tám tuổi tôi ra bến tàu làm việc, bám trụ suốt mười ba năm, đại học cũng chưa học xong.
Bố tôi đã nói vô số lần:
“Gia nghiệp sớm muộn gì cũng là của con.”
Hôm ấy, trong bữa cơm gia đình, trước mặt hơn hai mươi người, ông lấy tờ phân chia tài sản ra.
Tòa nhà được chia cho năm nhà họ hàng, tiền cũng phân sạch không còn một đồng.
Tên tôi, một chữ cũng không được nhắc tới.
Anh họ nâng ly rượu bước tới:
“Người một nhà cả, đừng tính toán.”
Tối hôm đó, tôi đưa người vợ đang mang thai chuyển tới căn nhà thô giá bốn trăm tệ ở ven thành phố.
Ba ngày sau, việc kinh doanh thủy sản của nhà họ Trình hoàn toàn tê liệt.
Nguồn hàng bị cắt, khách hàng bỏ đi, kho lạnh đóng cửa.
Bố tôi gọi năm mươi ba cuộc điện thoại trong một ngày.
Tôi không nghe cuộc nào.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận