Chương 5 - Bị Tước Đoạt Gia Sản
“Con không chỉ là con trai của bố.”
“Con còn là Trình Viễn.”
Khóe môi ông giật hai lần, một giọt nước mắt đục ngầu rơi xuống mu bàn tay.
“Con… con về nhà đi. Chuyện căn nhà bố sẽ chia lại…”
“Không cần.”
Cả năm người cùng nhìn tôi.
“Nhà đã chia rồi thì cứ chia, con không cần. Ba triệu tệ bố đã cho hết thì cứ cho, con cũng không đòi.”
“Nhưng việc kinh doanh thủy sản từ hôm nay trở đi không còn liên quan đến nhà họ Trình nữa.”
“Nó là của con.”
“Con sẽ tự mở một công ty mới. Nhà cung cấp, khách hàng, kho lạnh, tất cả đều chuyển sang công ty mới của con. Mọi người muốn làm gì trong tòa nhà kia thì cứ làm, không liên quan đến con.”
Mặt Trình Khải hoàn toàn sụp xuống.
Anh ta dựa người vào khung cửa, miệng lẩm bẩm gì đó không nghe rõ.
Bác cả vịn tường, không nói một câu, quay người bỏ đi.
Cô út đuổi theo, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn tôi.
Tôi không tránh ánh mắt của bà.
Mẹ tôi bước tới trước mặt, đưa tay sờ má tôi.
Ngón tay bà lạnh ngắt, môi run rẩy nói một câu:
“Mẹ có lỗi với con.”
Sau đó bà đỡ bố tôi, từng bước từng bước đi xuống từ tầng năm.
Chín mươi tám bậc thang.
Tôi nghe tiếng bước chân từng chút một xa dần.
Thẩm Lộ bước ra khỏi phòng ngủ, đứng ở cửa nhìn tôi.
“Đi hết rồi à?”
“Ừ.”
“Chuyện anh vừa nói, tự mở công ty, là nghiêm túc à?”
“Nghiêm túc.”
Cô bước tới, áp mặt vào lưng tôi.
“Vậy em làm kế toán cho anh.”
Tôi bật cười.
Sau từng ấy ngày chuyển ra ngoài, đây là lần đầu tiên tôi cười thành tiếng.
Chương 8
Những chuyện sau đó tiến triển rất nhanh.
Hợp đồng năm triệu hai trăm nghìn tệ một năm mà trưởng phòng Chu nói tới, ngay ngày hôm sau tôi đã đến trụ sở Tập đoàn Khách sạn Đỉnh Thịnh Tân Hải để ký.
Sáu người của phòng thu mua ngồi phía đối diện bàn họp.
Lúc trưởng phòng Chu đẩy hợp đồng sang, ông ấy nói:
“Tổng giám đốc Trình, tôi hợp tác với anh ba năm rồi, chưa bao giờ xảy ra sai sót. Sản lượng sau này chỉ có tăng chứ không giảm.”
Ba năm trước, khi họ vẫn chỉ là một chuỗi khách sạn nhỏ, tôi đã cung cấp hàng cho họ, tận mắt chứng kiến họ mở rộng lên tám chi nhánh.
Mối quan hệ này không phải ai muốn tiếp quản là có thể tiếp quản.
Trên đường trở về sau khi ký hợp đồng, tôi nhận được cuộc gọi từ một số lạ.
Là quản lý khách hàng của ngân hàng.
“Chào anh Trình Viễn. Về khoản vay xây dựng tòa nhà tự xây số 7 đường Thị Trường, hiện vẫn còn một triệu một trăm nghìn tệ chưa thanh toán. Anh là người đồng chịu trách nhiệm trả nợ, chúng tôi muốn xác nhận kế hoạch thanh toán tiếp theo.”
Chuyện này cũng cần nói một chút.
Tám năm trước, khi xây tòa nhà đó, hồ sơ tín dụng của bố tôi không đủ điều kiện nên khoản vay không được phê duyệt.
Cuối cùng tôi và ông cùng đứng tên ký hợp đồng vay.
Hai năm đầu, cả gốc lẫn lãi vẫn luôn được trừ từ tài khoản kinh doanh thủy sản.
Bố tôi hoàn toàn không biết khoản vay này có liên quan gì đến tôi.
Hoặc có lẽ ông biết.
Nhưng ông lựa chọn phớt lờ.
Tôi xác nhận thông tin trả nợ với ngân hàng rồi cúp máy.
Một triệu một trăm nghìn tệ đó, tôi vẫn sẽ tiếp tục trả.
Không phải vì mềm lòng.
Mà vì trong tòa nhà ấy có chỗ mẹ tôi đang ở.
Chuyện này tôi không nói với bất kỳ ai.
Thủ tục đăng ký công ty mới diễn ra rất thuận lợi.
“Công ty TNHH Thương mại Thủy sản Trình Viễn”, người đại diện pháp luật là Trình Viễn, vốn đăng ký năm trăm nghìn tệ, phạm vi kinh doanh bao gồm bán buôn thủy sản, kho lạnh và chuỗi cung ứng cho ngành ăn uống.
Ông chủ Tôn là người đầu tiên gia hạn hợp đồng với tôi.
Ngày ký tên, ông vỗ vai tôi nói:
“Viễn, tôi chỉ chờ cậu ra làm riêng. Làm ăn với cậu, tôi yên tâm.”
Lão Ngụy cũng tới, dẫn theo ba người đã làm cùng tôi nhiều năm ở chợ.
“Anh Viễn, chúng tôi không nhận người khác, chúng tôi đi theo anh.”
Anh Triệu của Phúc Mãn Đường, bên thu mua Vọng Hải Lâu, bà chủ nhà hàng Kim Đỉnh lần lượt đều chuyển sang công ty mới.
Không ai hỏi tại sao.
Họ chỉ nói những câu gần giống nhau:
“Hợp đồng của chúng tôi vốn dĩ đã ký với anh.”
Sau đó Trình Khải lại gọi cho tôi hai lần.
Lần đầu tiên là cầu xin tôi đưa danh sách khách hàng cho anh ta.
Lần thứ hai là mắng tôi không coi trọng tình thân.
Tôi đều không nghe.
Bác cả đi khắp thị trấn nói tôi bất hiếu, bất nghĩa, cứng cánh rồi thì không nhận người nhà.
Lúc những lời đó truyền tới tai tôi, tôi đang trông thợ sửa sang nhà kho mới thuê.
Tôi bật cười, vặn chặt ổ điện trên tường rồi tiếp tục làm việc.
Ba tháng sau, trong sáu tầng đầu của tòa nhà cũ nhà họ Trình, có bốn tầng bỏ trống.
Không có hàng, không có khách, không có nhà cung cấp, những căn nhà đó chẳng qua chỉ là sáu đống xi măng và gạch, trông đẹp nhưng không sinh ra được một đồng.
Trình Khải thử tự mình tìm vài nhà cung cấp.
Đàm phán suốt nửa tháng, không một ai chịu ký hợp đồng dài hạn.
Trong nghề thủy sản, uy tín là thứ được xây lên từ từng con cá một, không phải chỉ cần đổi một cái tên là có thể tiếp quản.
Hai tầng của cô út được treo biển cho thuê suốt hai tháng mà không ai hỏi.
Các cửa hàng quanh khu chợ đó đều dựa vào việc buôn bán thủy sản để kéo khách.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: