Năm 1978, ngày thứ ba tôi ở cữ.
Chồng tôi, Hàn Triệu Phong, bưng chiếc bát tráng men bước ra từ bếp, trong bát là năm quả trứng gà và nửa gói đường đỏ. Đó là đồ mà mẹ đẻ tôi đã phải đi bộ mười hai dặm đường núi, nhịn ăn nhịn mặc bóp mồm bóp miệng mang đến để tẩm bổ cho tôi.
Thế nhưng, anh ta lại coi đó là điều hiển nhiên: “Thúy Bình sát vách sức khỏe yếu, lại sắp đến ngày sinh, đem sang cho cô ấy.”
Cô con gái ba tuổi của tôi ngồi xổm dưới mép giường lò, đôi mắt đen láy cứ nhìn chằm chằm theo chiếc bát, khuôn mặt con bé gầy đến mức hai gò má nhô cao.
Kiếp trước, tôi đã nhẫn nhịn. Bởi vì anh ta là đội trưởng đội sản xuất, bởi vì Thúy Bình là người nhà liệt sĩ, và bởi vì mẹ chồng bảo tôi là đứa hẹp hòi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận