Chương 7 - Cuộc Đời Thay Đổi Qua Một Lần Thức Tỉnh
Tôi im lặng không nói gì.
Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ rất dài.
Tôi mơ thấy bản thân mình ở kiếp trước. Năm mươi mốt tuổi, nằm trên chiếc giường gấp kê tạm ở hành lang bệnh viện huyện. Chẳng có ai bên cạnh. Mùi thuốc sát trùng trong hành lang xộc thẳng vào mũi. Đèn nê-ông trên trần nhà kêu rè rè, ánh sáng trắng nhợt nhạt hắt lên khuôn mặt xám xịt của tôi.
Trong mơ, tôi cố vươn tay để lấy cốc nước trên tủ đầu giường, nhưng không với tới. Những ngón tay vô tình chạm vào thành cốc, đẩy nó ra xa hơn.
Rồi tôi tỉnh giấc.
Trên giường lò, Màn Thầu ngủ rất say, cuộn tròn lại, hai tay rụt hẳn vào trong ống tay áo. Đứa thứ hai nằm phía bên kia đang chóp chép miệng.
Ngọn đèn dầu vẫn sáng, ngọn lửa nhảy múa chập chờn.
Tôi cầm tài liệu ôn thi lên tiếp tục đọc.
Đôi tay tôi rất vững.
Một tuần trước kỳ thi, mẹ tôi lại đến.
Lần này, cậu em trai tôi cũng đi theo. Hà Kiến Quân, hai mươi hai tuổi, đang làm học việc ở hợp tác xã mua bán của công xã.
Vừa bước qua cửa, nó đã đưa mắt nhìn tôi một lượt.
“Chị, sao chị gầy rộc đi thế này.”
“Vẫn ăn được ngủ được, không sao đâu.”
Nó lôi từ trong chiếc túi vải bạt chéo ra một bọc vải.
Hai gói bánh quy, một túi sữa bột, và mười đồng.
“Em lấy đâu ra nhiều tiền thế này?”
“Em chắt bóp đấy.” Nó gãi đầu, “Chị thiếu gì cứ bảo, em đi lo.”
“Chị chẳng thiếu gì cả. Chỉ thiếu người trông trẻ ngày đi thi thôi.”
“Thế chẳng phải có sẵn đây rồi sao? Mẹ ở đây mà. Hôm chị đi thi em cũng xin nghỉ để đến.”
Mẹ tôi đứng cạnh len lén gạt nước mắt.
Em trai tôi ngồi xổm trước mặt Màn Thầu, làm ảo thuật lôi từ trong túi áo ra hai viên kẹo hoa quả.
“Màn Thầu, gọi cậu đi con.”
Màn Thầu nhìn hai viên kẹo, lại ngước nhìn tôi.
Tôi gật đầu.
Con bé rụt rè cầm lấy một viên, bóc vỏ, nhét tọt vào miệng.
Viên còn lại con bé không ăn.
Nó nắm chặt trong lòng bàn tay, trèo lên giường, đặt viên kẹo ngay cạnh gối của tôi.
“Cho mẹ.”
Em trai tôi quay mặt đi, giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mẹ tôi sụt sịt mũi.
Tôi nhặt viên kẹo lên, bóc vỏ, đút vào miệng Màn Thầu.
“Mẹ không ăn kẹo. Của Màn Thầu tất.”
Màn Thầu ngậm hai viên kẹo trong miệng, hai má phồng lên như hai cái bánh bao nhỏ.
Con bé cười.
Đó là nụ cười rạng rỡ nhất của con bé mà tôi được thấy kể từ khi sống lại.
Ba ngày trước kỳ thi.
Hàn Triệu Phong tìm tôi nói chuyện lần cuối.
Anh ta chặn tôi lại dưới gốc hòe già ở đầu làng. Trên tay kẹp một điếu thuốc lá.
“Tú Phân, tôi nói thật với cô một câu từ đáy lòng. Nhỡ cô đỗ thật, thì cái nhà này tính sao?”
“Anh thích tính sao thì tính.”
Anh ta đưa mắt nhìn về cánh đồng lúa mì xa xa, không đón lời.
“Hai đứa con còn nhỏ tí, cô đi rồi ai lo?”
“Anh lo. Anh là bố chúng nó cơ mà.”
“Tôi là đàn ông đàn ang ——”
“Hàn Triệu Phong, anh lo được cho con của Lưu Thúy Bình, mà không lo nổi cho con gái ruột của mình à?”
Điếu thuốc trên tay anh ta suýt rơi xuống đất.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Màn Thầu ba tuổi rồi, anh có biết câu nói hoàn chỉnh đầu tiên con bé nói được là gì không?”
Anh ta im lặng.
“‘Mẹ ăn đi, Màn Thầu không đói.’ Trong bát chỉ có đúng một củ khoai, nó bẻ một nửa cho tôi. Anh từng nhìn thấy chưa? Lúc ở nhà anh có bao giờ để ý không?”
Bàn tay Hàn Triệu Phong siết chặt lấy điếu thuốc, các khớp xương trắng bệch.
“Anh còn có mặt mũi hỏi tôi cái nhà này tính sao? Anh hãy về mà mở to mắt ra nhìn xem con gái anh hàng ngày ăn cái gì, mẹ con Lưu Thúy Bình ăn cái gì.”
Điếu thuốc cháy lẹm vào ngón tay. Anh ta bị bỏng, ném tàn thuốc xuống đất.
Im lặng rất lâu.
“Cô thực sự định đi?”
“Phải.”
“Còn lũ trẻ?”
“Tôi mang theo.”
Anh ta lại chìm vào im lặng.
Cuối cùng, ném lại một câu “Tùy cô”, rồi bỏ đi.
Không ngoảnh đầu lại.
Giống hệt kiếp trước. Anh ta không bao giờ ngoảnh đầu lại.