Chương 8 - Cuộc Đời Thay Đổi Qua Một Lần Thức Tỉnh
Chỉ khác là, kiếp này tôi không cần anh ta ngoảnh đầu lại nữa.
Ngày mùng mười tháng Mười hai. Thi đại học.
Trời chưa sáng tôi đã dậy.
Mẹ tôi luộc hai quả trứng gà cuối cùng trong bếp. Em trai tôi đến từ lúc gà chưa gáy, đang ngồi chẻ củi ngoài sân.
Màn Thầu tỉnh dậy còn sớm hơn cả tôi.
Con bé ngồi trên giường, đôi mắt to tròn nhìn tôi mặc quần áo.
“Mẹ đi thi ạ.”
“Ừ.”
“Mẹ có đỗ không ạ?”
“Có.”
“Đỗ rồi thì chúng ta sẽ đi đến chỗ có kẹo ăn phải không mẹ?”
“Đúng.”
Con bé mò mẫm dưới gối, lấy ra một thứ.
Một mẩu bút chì. Cụt ngủn chỉ còn chừng hai lóng tay, là thứ con bé nhặt được ở đâu đó.
“Cho mẹ. Mẹ đi viết chữ.”
Tôi nhận lấy mẩu bút chì, cẩn thận cất vào túi áo.
Em trai mượn xe đạp của nhà hàng xóm chở tôi lên trường trung học huyện. Trời tối đen như mực, gió rít từng cơn lạnh buốt quất vào mặt.
Đến điểm thi thì trời vừa hửng sáng. Trên sân thể dục đã chật nín người. Có thanh niên trí thức, có công nhân, có học sinh cũ từ những khóa trước, có cả giáo viên dân lập như tôi.
Em trai đưa cho tôi một gói cơm.
“Cơm trưa đấy chị. Hai cái bánh ngô với một quả trứng muối Mẹ gói cho đấy.”
“Em mau về đi, đừng để mẹ một mình trông hai đứa.”
Nó đạp xe đi được mười mấy mét lại quay đầu hét lớn:
“Chị! Thi cho tốt nhé!”
Tiếng chuông reo. Bước vào phòng thi. Ngồi xuống, mở đề ra.
Môn đầu tiên: Ngữ văn.
Tôi nắm chặt cây bút, hít một hơi thật sâu.
Khoảnh khắc ngòi bút chạm xuống mặt giấy, tay tôi vô cùng vững vàng.
Vững vàng gấp trăm lần cái khoảnh khắc nhìn thấy Hàn Triệu Phong bưng bát trứng rời đi vào ngày thứ ba sau khi sinh.
Một tháng sau. Tháng Chạp.
Giấy báo trúng tuyển đã về.
Ông bưu tá lão Lưu đạp chiếc xe đạp màu xanh bưu điện, đứng ngay đầu làng hét lớn ba tiếng.
“Hà Tú Phân! Có thư bảo đảm!”
Cả làng đều nghe thấy.
Tôi từ trong nhà bước ra, nhận lấy phong bì giấy xi măng. Phía trên in dòng chữ đỏ chót —— Học viện Sư phạm Tỉnh.
Xé mở phong bì.
“Đồng chí Hà Tú Phân: Qua xét duyệt, đồng chí đã trúng tuyển vào khoa Ngữ văn của học viện chúng tôi…”
Tôi đọc đi đọc lại ba lần.
Màn Thầu túm lấy ống quần tôi: “Mẹ ơi, thư gì đấy ạ?”
“Mẹ đỗ đại học rồi.”
“Đại học là gì ạ?”
“Chính là cái nơi có kẹo ăn đấy.”
Màn Thầu vui sướng nhảy cẫng lên.
Tin tức chỉ trong nửa ngày đã truyền khắp cả làng.
Lúc đó Hàn Triệu Phong đang ở ban đại đội. Nghe người có mặt kể lại, cốc nước tráng men trên tay anh ta đổ tràn cả ra bàn.
Anh ta không nói một lời.
Cả buổi chiều hôm đó anh ta không về nhà.
Tối mịt, khi tôi đã lên giường ngủ, mới nghe thấy tiếng cửa rào cọt kẹt mở. Anh ta bước vào gian nhà chính, không vào buồng ngủ.
Anh ta ngồi ngoài nhà chính cả tiếng đồng hồ.
Tôi nghe thấy tiếng anh ta mở phích rót nước.
Và sau đó là một sự im lặng kéo dài đến vô tận.
Ngày hôm sau, Hàn Triệu Phong tìm tôi nói chuyện.
Tại gian nhà chính. Tờ giấy báo trúng tuyển đặt ngay ngắn trên bàn.
Anh ta ngồi đối diện, hai bàn tay đặt trên mặt bàn, cúi gằm mặt.
“Cô thực sự định đi?”
“Phải. Tôi sẽ mang lũ trẻ đi.”
Tôi đặt bốn trang giấy ghi chép sổ sách xuống bàn.
“Hàn Triệu Phong, đây là số tiền tám năm qua anh đã ăn chặn từ tiền lương của tôi. Ba trăm hai mươi bảy đồng sáu hào.”
Anh ta cúi xuống liếc qua một cái, mặt cắt không còn giọt máu.
“Tôi không đòi anh trả lại tiền. Tôi chỉ cần hai thứ —— ly hôn, và quyền nuôi con.”
“Tôi là đội trưởng. Cô mà làm ầm lên đòi ly hôn, cả làng này ——”
“Cả làng này nhìn anh thế nào, đó là chuyện của anh. Anh không ký, tôi sẽ mang sổ nợ này lên nộp cho công xã. Cái ghế đội trưởng của anh còn giữ được hay không, anh tự cân nhắc đi.”
Anh ta nắm chặt hai nắm đấm đứng bật dậy, ngực phập phồng dữ dội.
Sự im lặng bao trùm chừng hai phút.
Nắm đấm từ từ nới lỏng.
“Con đều nhường cho cô?”