Ngày thứ ba sau khi tôi chết, con gái năm tuổi dẫm lên những vũng nước mưa, gõ cửa nhà người đàn ông giàu nhất thành phố.
Đế giày của con bé đã nứt, ống quần đầy bùn đất, nhưng trong lòng vẫn ôm khư khư bức thư tuyệt mệnh tôi viết trước lúc lâm chung.
Bà Triệu, người đưa con bé đến, bị bảo vệ chặn lại ở ngoài khu biệt thự để ghi danh.
Tinh Tinh đưa bệnh án và phong thư có ghi dòng chữ “Đích thân Thẩm Nghiên Trì mở” cho bảo vệ. Đối phương phải xin chỉ thị tới ba lần mới để một mình con bé đứng dưới mái hiên của căn biệt thự chính.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, ánh đèn vàng ấm áp từ trong nhà tràn xuống.
Thẩm Nghiên Trì đứng dưới ánh đèn, âu phục phẳng phiu, chiếc đồng hồ trên cổ tay lạnh lẽo, ánh mắt anh còn lạnh hơn cả đêm mưa.
Tinh Tinh ngẩng đầu nhìn anh, khẽ nói: “Chú ơi, mẹ cháu bảo, chú là ba của cháu.”
Tôi bay lơ lửng phía sau con bé, đưa tay muốn che đi đôi tai đang đỏ ửng vì lạnh của con.
Nhưng những ngón tay tôi chỉ xuyên qua mái tóc ướt sũng ấy.
Tôi chẳng thể chạm vào thứ gì cả.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận