Chương 12 - Cánh Cửa Hạnh Phúc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Mà để cho một đứa trẻ có dũng khí bước vào phòng phẫu thuật.

Trước khi bị đẩy vào, Tinh Tinh bỗng dúi con thỏ vải cho anh.

“Ba ơi, ba cầm giúp con.” Con bé nói, “Nếu con ngủ lâu quá, ba cứ bảo nó gọi con dậy nhé.”

Thẩm Nghiên Trì ôm con thỏ cũ kỹ ấy, như ôm lấy sợi dây cuối cùng.

Cửa phòng phẫu thuật đóng lại.

Đèn đỏ sáng lên.

Tôi đứng bên trong cửa, Thẩm Nghiên Trì đứng bên ngoài.

Một cánh cửa, ngăn cách sinh tử.

Cũng ngăn cách anh và tôi.

Chương 10: Sự thật ngoài phòng phẫu thuật

Ca phẫu thuật bắt đầu, ngoài hành lang chỉ còn lại ánh đèn đỏ.

Thẩm Nghiên Trì ngồi trên băng ghế dài, tay ôm con thỏ vải của Tinh Tinh.

Con thỏ đó quá cũ rồi, đường chỉ trên tai bị bung, lòi ra một chút bông.

Anh cúi đầu nhìn rất lâu, rồi đột nhiên lấy bức thư tuyệt mệnh của tôi từ túi áo vest ra.

Lần này, anh không dừng lại.

Anh đọc từ đầu đến cuối.

Thẩm Nghiên Trì:

Em biết anh hận em.

Em cũng biết, em không có tư cách để anh tha thứ.

Nhưng Tinh Tinh thực sự bệnh rất nặng. Con bé bắt đầu nhập viện từ năm ba tuổi, bốn tuổi đã biết tự ngậm thuốc, ngày sinh nhật năm tuổi, con bé đã ước rằng, mong mẹ không ho ra máu nữa.

Nếu anh nguyện ý cứu con, xin anh đừng nói với con rằng anh ghét em.

Con bé rất yêu em. Con bé sẽ buồn lắm.

Nếu anh không đồng ý, xin anh hãy gửi con đến trại trẻ mồ côi, đừng để con bé một mình trong phòng trọ đợi em tỉnh lại.

Thẩm Nghiên Trì đọc đến đây, gân xanh trên mu bàn tay nổi hằn lên.

Trước khi chết, tôi thực sự rất sợ.

Sợ Tinh Tinh phát hiện tôi sẽ không tỉnh lại nữa.

Sợ bà hàng xóm lớn tuổi, không chăm sóc được con bé.

Sợ Thẩm Nghiên Trì vẫn hận tôi, đến thư cũng không thèm bóc.

Nên tôi đã tính cả đến bước đường lui tệ nhất.

Anh tiếp tục đọc xuống.

Năm năm trước, em nói đứa trẻ không phải của anh, là em lừa anh.

Em nói em chê anh nghèo, cũng là em lừa anh.

Chỉ có một câu là thật.

Em nói anh sẽ thành công.

Nghiên Trì, anh thực sự đã thành công rồi. Em thấy anh trên bản tin thời sự đứng ở buổi lễ niêm yết của Vân Trì, mặc vest đen, đeo cà vạt bạc. Tinh Tinh chỉ vào tivi hỏi em, mẹ ơi, sao chú này lại đẹp trai thế.

Em nói, vì trước đây chú ấy đã chịu rất nhiều khổ cực.

Em đã không nói với con bé, trong những nỗi khổ đó, có một nửa là do em mang lại.

Nước mắt Thẩm Nghiên Trì rơi trên mặt giấy.

Vết mực nhòe đi một chút.

Tôi đứng trước mặt anh, ngực trống rỗng đau thắt.

Đoạn cuối cùng của bức thư, là đoạn tôi viết chậm nhất.

Ngòi bút mấy lần làm rách giấy.

Nếu có thể, em muốn tự miệng nói với anh một tiếng xin lỗi.

Nhưng có lẽ em không đợi được nữa rồi.

Anh đừng đến tìm em, cũng đừng buồn vì em. Em sợ nhất là anh quay đầu nhìn lại.

Anh cứ bước về phía trước đi.

Chỉ là lần này, anh có thể dắt theo Tinh Tinh không?

Con bé đi chậm, anh hãy dắt con bé một chút.

Con bé sợ tối, trước khi ngủ nhớ để lại một ngọn đèn nhỏ.

Con bé không thích ăn cà rốt, nhưng sẽ giả vờ thích, vì em nói cà rốt tốt cho mắt.

Nếu con bé hỏi về em, anh cứ nói mẹ rất yêu con.

Nếu con bé hỏi anh, mẹ có yêu ba không?

Anh đừng trả lời nhé.

Em sợ con biết rồi, sẽ lại vì em mà buồn bã.

Thẩm Nghiên Trì đọc xong, cả người gục xuống.

Anh áp bức thư lên trán, từ cổ họng trào ra một tiếng nấc nghẹn ngào vỡ vụn.

Cuối hành lang, Châu Mạn đang đứng đó.

Bà ta nhìn con trai, sự cứng rắn trên khuôn mặt cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt.

Thẩm Nghiên Trì ngẩng đầu lên.

“Tại sao?”

Châu Mạn im lặng.

“Mẹ đã đọc thư của cô ấy, biết đứa trẻ là của con, biết cô ấy mắc bệnh.” Giọng anh run rẩy, Tại sao không nói cho con biết?”

Châu Mạn bước tới hai bước.

“Vì lúc đó con suýt nữa thì tàn đời rồi.”

“Con hỏi mẹ tại sao không nói cho con biết.”

“Mẹ đã nói rồi, vì con sẽ quay lại!” Châu Mạn cuối cùng cũng mất kiểm soát, “Con sẽ từ bỏ gọi vốn, từ bỏ công ty, từ bỏ tất cả! Ba con chết sớm, một mình mẹ kéo con khôn lớn, mẹ không thể trơ mắt nhìn con vì một người đàn bà bệnh tật mà hủy hoại bản thân!”

Người đàn bà bệnh tật.

Tôi cúi đầu nhìn cơ thể trong suốt của mình, vậy mà lại bật cười.

Hóa ra trong mắt bà ta, từ đầu đến cuối tôi chỉ là như vậy.

Thẩm Nghiên Trì đứng dậy.

“Cô ấy không phải người đàn bà bệnh tật.”

Vành mắt Châu Mạn cũng đỏ lên.

“Cô ta có thể cho con thứ gì? Một thân đầy bệnh, một đứa con, một mớ gánh nặng!”

“Cô ấy từng trao cho con cả mạng sống.”

Châu Mạn sững sờ.

Thẩm Nghiên Trì đập mạnh tờ biên lai trước mặt bà.

“Không có khoản tiền này của cô ấy, năm năm trước con đã phá sản, mất hết uy tín. Không có việc cô ấy ép con đi, con sẽ không đi gọi vốn. Không có việc cô ấy sinh ra Tinh Tinh, bây giờ con ngay cả tư cách để hối hận cũng chẳng có.”

“Bây giờ con trách mẹ?” Giọng Châu Mạn run rẩy, “Bây giờ con vì một người chết mà trách mẹ ruột của mình sao?”

“Con trách chính mình.”

Thẩm Nghiên Trì nhìn ánh đèn đỏ của phòng phẫu thuật, ánh mắt trống rỗng đáng sợ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)