Trước khi chết, chồng tôi đã đón mối tình đầu, người năm xưa từng cuỗm sạch bài thuốc của gia đình, về lại tiệm thuốc cũ.
Anh ta nằm trên chiếc ghế mây mà tôi đã tự tay lau chùi suốt ba mươi năm, chỉ thẳng mặt tôi chửi mắng:
“Năm xưa nếu không phải cô cản tôi đi về phía Nam, A Chỉ đã sớm đưa tôi đi mở xưởng thuốc, làm ông chủ lớn rồi.”
“Cả đời tôi phải chôn chân ở cái tiệm thuốc rách nát này, tất cả là do cô hại.”
Ba đứa con cũng đứng về phía anh ta.
Con trai cả đẩy tờ giấy đồng ý vào viện dưỡng lão đến trước mặt tôi:
“Mẹ, bố chẳng còn sống được mấy ngày nữa, mẹ cứ để bố toại nguyện một lần đi.”
Con gái thứ hai cúi gầm mặt, không dám nhìn tôi:
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận