Tôi là đứa trẻ chẳng ai đoái hoài trong khu tập thể, cũng là đứa cháu vướng chân do một tay bà ngoại nuôi lớn.
Cha mẹ mất sớm, chính bà ngoại đã nuôi tôi lớn từng chút một từ khi còn nằm trong tã lót.
Người trong khu đều nói hồi trẻ bà ngoại là một mỹ nhân, nhưng trong ký ức của tôi chỉ có hình ảnh bà cúi lưng lau nước mũi cho tôi.
Ông ngoại là cán bộ trong nhà máy, một người có thể diện.
Nhưng ông và bà ngoại đã sống ly thân nhiều năm, chưa bao giờ bước vào căn nhà nhỏ của chúng tôi.
Tôi không hiểu vì sao.
Tôi chỉ nhớ mỗi đêm giao thừa, bà ngoại đều nấu một nồi sủi cảo, bày thêm một bộ bát đũa rồi ngồi trước cửa chờ.
Chờ đến khi sủi cảo nguội, chờ đến lúc trời sáng, chờ đến khi tôi ngủ rồi lại thức dậy.
Người ấy vẫn không hề đến.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận