Khi Quà Tết Trở Thành Nỗi Nhớ

Mai Sư Phong

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Tôi gửi quà Tết cho nhà cô ruột suốt 9 năm trời, cô không nhận được lấy một câu cảm ơn. Năm nay tôi quyết định không gửi nữa, thì giáp Tết cô lại chủ động gọi điện: “Quà năm nay sao chưa tới? Em họ con đang sốt ruột chờ kìa!”**

Mùng 22 tháng Chạp, tôi ngồi xổm trước cửa bếp bóc bưu kiện. Mũi kéo vừa rọc đứt đường băng dính thì điện thoại trên bàn ăn bỗng rung lên.

Nhìn chữ “Cô ruột” hiện trên màn hình, tay tôi khựng lại một chút.

Bên cạnh tôi là thịt lạp, lạp xưởng và hai bịch măng khô vừa nhận được từ quê gửi lên. Mọi năm tầm này, quà Tết tôi gửi cho nhà cô đã đi đường từ lâu rồi, nhưng năm nay tôi chẳng chuẩn bị một món nào cả.

Điện thoại reo đến tiếng thứ năm, tôi mới nghe máy.

“Dạ, con chào cô.”

Bên đầu dây bên kia khá ồn ào, tiếng tivi đang mở, còn có tiếng người nói chuyện. Cô tôi chẳng buồn chào hỏi khách sáo, mở miệng là hỏi luôn: “Sao đồ năm nay con gửi vẫn chưa tới vậy?”

Tôi sững sờ mất hai giây.

Cô nói tiếp: “Mọi năm tầm mười mấy tháng Chạp là tới rồi mà? Hai bữa nay em họ con cứ nhắc mãi, nói lạp xưởng chị gửi ăn ngon. Có phải con quên gửi rồi không?”

Tôi cúi đầu nhìn thùng carton dưới chân, đột nhiên chẳng biết nên bật cười hay nên nói gì trước.

9 năm.

Tôi gửi quà Tết cho nhà cô ròng rã 9 năm trời, trong 9 năm ấy, chưa một lần nào cô chủ động gọi điện nói một câu “Cảm ơn”.

Năm nay là lần đầu tiên cô chủ động gọi, nhưng lại là để hỏi tại sao đồ vẫn chưa tới.

Tôi đặt cây kéo xuống đất, nói: “Con không quên.”

Bên kia im lặng một chút.

“Không quên sao lại chưa tới?”

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...