Tôi sinh ra đã có giọng nói trẻ con, càng sốt ruột thì giọng càng nũng nịu, hễ tủi thân là nước mắt lại mất kiểm soát mà rơi xuống.
Nhưng bạn trai tôi lại thích nhất là nghe tôi nói chuyện.
Yêu nhau ba năm, đến cả chuông báo thức của anh cũng là câu tôi gọi anh:
“Anh ơi, dậy đi mà.”
Cho đến lần đầu tiên cô bạn thân khác giới đã quen anh hơn mười năm gặp tôi, cô ta cười đến mức gục xuống bàn.
“Trời ạ, anh em, cậu thật sự ngã vào tay một cô chuyên giả giọng rồi à?”
“Hồi đại học tôi đi câu trai cũng từng bóp giọng như thế, cô ấy còn chuyên nghiệp hơn tôi hồi đó.”
Châu Dữ cau mày:
“Cô ấy sinh ra đã như vậy.”
Cô ta lập tức đưa khăn giấy cho tôi.
“Ôi chị dâu, cái miệng tôi thối, tôi xin lỗi được chưa! Châu chó biết mà, tôi không chịu nổi nhất là nhìn phụ nữ khóc!”
Sau đó, cô ta cố ý pha rượu vào nước trái cây của tôi, nhìn tôi bị sặc đến chảy nước mắt rồi lại vội vàng ngăn Châu Dữ lại.
“Chị dâu chắc chắn không cố ý khóc cho cậu xem đâu.”
Dần dần, tôi không dám nói chuyện trước mặt bọn họ nữa.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận