VĂN ÁN:
Ta lớn lên ở chốn thâm sơn suốt mười năm.
Đói thì móc tổ chim, lạnh thì chui vào hang thú, từng tranh giành thức ăn với bầy sói con, cũng từng liều mạng đấu với gấu già.
Ta đã sớm quên mất mình từng là đích nữ của Tạ gia chốn kinh thành.
Mãi đến ngày hôm đó, một toán người mặc phi ngư phục cầm theo chiếc khóa trường mệnh do nương ta để lại, quỳ rạp trên tuyết gọi ta một tiếng “tiểu thư”.
Khi bọn họ đưa ta trở về kinh thành, mọi người bàng hoàng phát hiện, bên hông ta còn cõng theo hai đứa trẻ còn ẵm ngửa.
Lời đồn đại nổi lên khắp nơi, khó nghe khôn xiết.
Thế nhưng, khi hai đứa trẻ được bế đến trước mặt Nhiếp chính vương, khoảnh khắc ngài lật tã lót ra và nhìn thấy vết bớt hình trăng khuyết sau gáy đứa bé——
Người đàn ông quyền khuynh triều dã, chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai này, lại “bịch” một tiếng, quỳ thẳng tắp xuống đất.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận