Chương 12 - Hồi Sinh Giữa Rừng Sâu
Tiếng xương bị cạo vang lên ken két ghê rợn.
Mụ ta cuối cùng cũng sụp đổ:
“Thái hậu…”
“Thái hậu nói, Tô thị nếu dám mở miệng, tuyệt đối không được để sống.”
Thái hậu nghiêm giọng quát: “Nói xằng nói bậy!”
Yến Trầm Tiêu lạnh lùng nhìn bà ta:
“Bệ hạ đã nghe thấy rồi.”
Tiểu hoàng đế mặt cắt không còn giọt máu, nhưng không hề lùi bước.
Cậu bé nhìn Thái hậu, lần đầu tiên cất giọng rõ ràng dứt khoát: “Trẫm nghe thấy rồi.”
Thái hậu quay phắt sang:
“Bệ hạ!”
Tiểu hoàng đế nắm chặt tay áo:
“Trẫm còn nhìn thấy chậu vàng có độc, nhìn thấy thái giám của người giấu tên trong tay áo, nhìn thấy người của người đâm Tô phu nhân bị thương.”
“Hoàng tổ mẫu, rốt cuộc người còn giấu trẫm bao nhiêu chuyện nữa hả?”
Thái hậu nhìn cậu bé, trong ánh mắt không hề có tình thương, chỉ có sự dò xét lạnh lùng:
“Ngươi lớn rồi.”
“Đáng tiếc là lớn quá chậm.”
Câu nói ấy tựa như một con rắn độc trườn qua nền tuyết.
Ta chẳng màng đến bọn họ nữa.
Tô Vãn ngã gục trong lòng ta, máu từ sau lưng người tuôn ra xối xả, nóng hổi đến bỏng rát tay ta.
Ta dùng hết sức ấn chặt vết thương:
“Nương.”
“Đừng ngủ.”
Tô Vãn mở to mắt, nhưng ánh nhìn đã bắt đầu rệu rã, tiêu tán.
Người lần mò nắm lấy tay ta:
“Phất Y…”
“Đừng sợ.”
Lại là câu nói này.
Hàm răng ta run lên cầm cập:
“Con không sợ.”
“Nương cũng không được chết!”
Người khẽ mỉm cười:
“Nương gượng sống mười năm…”
“Chính là để được nhìn con thêm một lần.”
Ta gắt lên với người:
“Một lần không đủ!”
“Con mới vừa gọi nương một tiếng thôi.”
“Nương còn nợ con nhiều lắm!”
Nước mắt người lăn dài nơi khóe mi.
Quý lão đầu nhào tới, xé toạc y phục kiểm tra vết thương:
“Đao lệch nửa tấc, chưa đâm thủng tim phổi ngay.”
“Cứu được!”
Ta như kẻ chết đuối vừa vớ được cọng rơm:
“Cứu bà ấy!”
“Thiếu thứ gì, ta đi cướp về!”
Tay Quý lão đầu run rẩy:
“Cần phòng ấm, cần rượu mạnh, cần kim sang dược, còn cần người dùng nội lực hộ giữ tâm mạch!”
Yến Trầm Tiêu lập tức ra lệnh: “Đưa về vương phủ!”
Thái hậu cười lạnh:
“Tội phụ trong cung, sao có thể để các ngươi tùy tiện mang đi?”
Yến Trầm Tiêu ngoảnh lại nhìn bà ta:
“Ai cản, bản vương giết kẻ đó.”
Hắc giáp vệ xông lên mở một con đường máu.
Cấm quân lần này không hề nhúc nhích.
Tiểu hoàng đế đứng bên cạnh Yến Trầm Tiêu, giọng nói tuy vẫn run rẩy nhưng vô cùng kiên định:
“Tránh ra.”
“Trẫm lệnh cho các ngươi tránh ra!”
Cấm quân cuối cùng cũng quỳ rạp xuống.
Sắc mặt Thái hậu u ám đến đáng sợ.
Bà ta không ngăn cản nữa.
Bà ta chỉ nhìn chúng ta khiêng Tô Vãn đi, rồi bỗng cất giọng thong thả:
“Nhiếp chính vương, ngươi bảo vệ được hôm nay, liệu có bảo vệ nổi ngày mai không?”
“Ngọc điệp nằm ở Tông Chính Tự.”
“Tông chính lệnh là người của ai gia.”
“Không có ngọc điệp, hai đứa trẻ này vĩnh viễn chỉ là nghiệt chủng.”
Ta một tay ôm A Viên, một tay cõng A Mãn, quay đầu nhìn bà ta:
“Bà tốt nhất nên giấu tên Tông chính lệnh đó cho kỹ vào.”
“Bởi vì ta sẽ sớm đi tìm ông ta thôi.”
Thái hậu cười khẩy:
“Ngươi không đi tới được Tông Chính Tự đâu.”
Ta không hiểu câu nói đó có ý gì.
Nhưng ta biết, bà ta đã nói ra miệng thì ắt đã giăng sẵn dao kiếm đợi ta rồi.
Lúc chúng ta rời khỏi lãnh cung, Mạnh thị bỗng gọi với theo từ phía sau:
“Tạ Phất Y!”
Ta dừng bước.
Mạnh thị bị người của Vệ Hành áp giải, nhếch nhác như một đống tuyết bẩn.
Bà ta nhìn A Viên trong lòng ta, rồi lại nhìn về hướng Tô Vãn vừa bị khiêng đi.
Trong mắt bà ta có hận thù, cũng có tuyệt vọng:
“Dịch Đình đông tỉnh.”
“Con gái ta tên là Mạnh Thanh Loan.”
“Thái hậu muốn giết sạch những kẻ biết chuyện tráo đổi con trẻ, nó cũng không sống nổi đâu.”
Tạ Minh Châu quỳ trên tuyết, ngơ ngác nhìn bà ta:
“Vậy còn con thì sao?”
Mạnh thị liếc nhìn cô ta một cái.
Ánh mắt ấy rất ngắn ngủi, nhưng chứa đầy đau đớn:
“Ngươi cũng chẳng sống nổi đâu.”
Cả người Tạ Minh Châu run bắn lên.
Mạnh thị nhắm nghiền mắt lại:
“Thái hậu chưa bao giờ giữ lại những kẻ vô dụng.”
Ta không nói gì.
Sự thật này quá đỗi dơ bẩn.
Dơ bẩn đến mức ngay cả băng tuyết trắng ngần cũng chẳng che đậy nổi.
Trên đường về vương phủ, Tô Vãn hôn mê bất tỉnh.
Ta ngồi trong xe ngựa, hai bàn tay nhuốm đầy máu của người.
A Viên nép vào lòng ta, không dám hé răng nửa lời.
A Mãn nhìn bàn tay ta, bỗng vươn đôi bàn tay nhỏ bé ra, từng chút từng chút lau vết máu cho ta.
Nhưng máu càng lau lại càng loang lổ.
Mắt thằng bé đỏ hoe:
“Nương ơi, ngoại tổ mẫu có chết không?”
Ta nhìn con:
“Không đâu.”
Nói ra câu này, chính bản thân ta cũng chẳng biết mình có đang lừa gạt con hay không.
Yến Trầm Tiêu cưỡi ngựa đi sát ngoài cửa sổ xe.
Gương mặt góc cạnh của ngài căng thẳng tột độ.
Ta hỏi ngài: “Tông Chính Tự ở đâu?”
Ngài nhìn ta:
“Nàng muốn đi ngay bây giờ sao?”
Ta nói: “Thái hậu bảo ta không đi tới được đó.”
“Ta càng muốn đi.”
Yến Trầm Tiêu im lặng một thoáng:
“Cứu nương nàng trước đã.”
“Rồi hẵng đến Tông Chính Tự.”
Ta nhìn chằm chằm vào ngài:
“Ngươi lại muốn sắp đặt ta à?”
Ngài hạ giọng nói nhỏ: “Không phải sắp đặt.”
“Là ta cầu xin nàng.”
Ta ngẩn người ra.
Ba chữ Nhiếp chính vương ở kinh thành này có thể đè cong lưng biết bao nhiêu người.
Vậy mà lúc ngài nói ra chữ “cầu xin”, giọng lại nhỏ nhẹ như sợ làm ta kinh động.
Ta còn chưa kịp mở miệng, cỗ xe ngựa bỗng chấn động dữ dội.
Bên ngoài vang lên tiếng ngựa hí vang trời.
Vệ Hành quát lớn: “Bảo vệ cô nương và lũ trẻ!”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, dưới gầm xe ngựa vang lên tiếng cạch cạch khe khẽ.
Sắc mặt Yến Trầm Tiêu kịch biến:
“Xuống xe mau!”
15
Yến Trầm Tiêu lao bổ vào trong khoang xe, ôm chặt A Viên và A Mãn vào lòng.
Ta ôm lấy Tô Vãn, vừa toan nhảy ra khỏi cửa xe thì sàn gỗ dưới chân nổ tung một tiếng rầm trời.
Ánh lửa từ gầm xe bốc lên ngùn ngụt.
Sóng nhiệt tựa như một con thú há to miệng máu, ngoạm chặt lấy chân ta.
Ta ôm Tô Vãn lăn nhào ra khỏi cỗ xe.
Phía sau lưng, toàn bộ cỗ xe ngựa trong chớp mắt bị ngọn lửa thiêu rụi hoàn toàn.
A Hôi từ trong biển lửa phóng vọt ra, lớp lông da bị cháy sém một mảng lớn, nó vẫn khập khiễng lê chân đứng chắn trước mặt chúng ta.
Trên phố hỗn loạn thành một mớ bòng bong.
Dân chúng la hét tháo chạy tán loạn.
Trên mái nhà, mười mấy bóng đen đồng loạt hiện thân.
Hắc liên hoa.
Lại là hắc liên hoa.
Bọn chúng căn bản không phải đến để cướp người.
Mà là đến để tàn sát tất cả.
Yến Trầm Tiêu một tay ôm chặt hai đứa trẻ, tay kia vung đao chém rụng những mũi nỏ tiễn bắn tới tấp trước mặt.
Vệ Hành dẫn Cẩm y vệ xông lên bảo vệ Tô Vãn.
Ta cúi đầu nhìn vết thương nơi chân mình.
Lửa cháy xém rách vạt váy, da thịt bỏng rát đau đớn.
Nhưng vẫn chạy được.
Còn chạy được thì còn giết được.
Ta nhặt lấy một thanh trường đao rơi trên đất của Cẩm y vệ, lao thẳng về phía tên hắc y nhân gần nhất.
Hắn tưởng ta bị thương thì sẽ chậm chạp.
Hắn lầm to rồi.
Con mồi trong rừng sâu lúc bị thương mới là lúc hung hãn, liều mạng nhất.
Ta cúi thấp người né nhát đao của hắn, trở tay chém đứt gân chân đối phương.
Khoảnh khắc hắn quỳ sụp xuống đất, ta dùng sống đao đập nát vụn xương họng hắn.
Một tên hắc y nhân khác từ bên hông chém tới.
A Hôi cắn chặt lấy cổ tay hắn, lôi phăng hắn ngã từ trên mái hiên xuống đất.
Ta không cần bồi thêm nhát đao nào nữa.
Vệ Hành đã một đao cắt đứt yết hầu hắn.
Yến Trầm Tiêu nhìn thấy máu chảy ròng ròng trên chân ta, ánh mắt u ám đến đáng sợ:
“Lùi lại phía sau!”
Ta gắt: “Trông chừng lũ trẻ cho cẩn thận!”
Ngài thế mà lại không khuyên can thêm câu nào nữa, chỉ ôm chặt A Viên và A Mãn hơn.
A Viên nép trong vòng tay ngài, đôi mắt mở to tròn xoe.
Con bé bỗng giơ tay chỉ về phía sau lưng ta:
“Nương ơi, đằng sau!”
Ta xoay người lại, lưỡi đao sượt qua ngọn tóc ta chém hụt.
Nếu không nhờ con bé nhắc nhở, cổ ta đã bị rạch toạc rồi.
Ta tung một cước đá gãy đầu gối tên đó, trường đao chém ngang một đường.
Máu tươi bắn tung tóe lên nền tuyết trắng.
A Viên sợ tới mức mặt mày trắng bệch, nhưng vẫn lấy hai tay bịt chặt miệng lại.
Yến Trầm Tiêu cúi đầu nhìn con bé, giọng nói vô cùng dịu dàng:
“Làm tốt lắm con.”
A Viên liếc nhìn ngài một cái, rồi lập tức ngoảnh đầu tìm ta:
“Nương ơi.”
Ta gật đầu với con bé:
“Có nương ở đây.”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng