VĂN ÁN:
Khi chén rượu thứ ba mươi bảy trong cung yến Trung thu được kính xong, ta rút cây trâm mẫu đơn bằng vàng ròng trên đầu xuống.
Đầu trâm rất sắc, là món đồ Nội Vụ phủ vừa chế tác vào tháng trước. Ma ma nói kiểu dáng này rất hợp với ta. Mẫu đơn tượng trưng cho sự tôn quý, đích trưởng công chúa như ta nên dùng nó.
Nhưng ta không dùng nó để búi tóc.
Tay trái ta nắm chặt cổ tay áo bên phải. Vải gấm Vân Cẩm trơn nhẵn, phải dùng thêm chút sức mới giữ được.
Tay phải giơ lên, đầu trâm bắt đầu từ thái dương bên phải, rạch thẳng xuống dưới.
m thanh da thịt bị xé rách thật ra rất nhỏ, giống như xé một đoạn lụa không được chắc chắn lắm. Máu lại chảy rất nhanh, nóng hổi phủ kín nửa khuôn mặt, nhỏ vào chiếc chén ngọc trước mặt ta. Rượu hòa với máu, màu sắc trở nên kỳ quái, trông giống như nước son để qua đêm.
Tiếng ca múa trong đại điện lập tức ngừng lại.
Nhạc công ôm tỳ bà, ngón tay vẫn còn đặt trên dây đàn. Một người thổi sáo vẫn phồng hai má, quên cả nhả hơi ra.
Ta ném cây trâm xuống bàn, phát ra một tiếng “keng”. Cây trâm vàng lăn hai vòng. Viên hồng ngọc khảm giữa nhụy hoa mẫu đơn dính đầy máu, sáng đến chói mắt.
“Gương mặt của bản cung…”
Ta ngẩng chiếc cằm đẫm máu lên, nhìn về phía Dung Uyển đang ngồi đối diện:
“Có đẹp không?”
Quả nho trong tay Dung Uyển rơi xuống đất.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận