Quá Khứ Trở Về

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Giữa tháng chạp rét đậm, đứa con nuôi ta chăm sóc tỉ mỉ suốt bảy năm rơi xuống nước.

Ta mang thai tám tháng, nhảy xuống ao sen lạnh thấu xương để vớt nó.

Lại bị đứa con nuôi hoảng sợ đến mất mật, khua khoắng chân tay loạn xạ, đạp khiến ta mất đứa con trong bụng.

Đứa con nuôi quỳ trước giường ta khóc đến khản cả cổ.

Tự xin được đền mạng cho đứa con trong bụng ta.

Người phu quân yêu ta tận xương tủy phạt nó quỳ ở từ đường, ba ngày không cho ăn uống.

Nhưng ta làm sao nỡ?

Ta cố gượng cơ thể suy nhược, mang cơm đến cho nó.

Đi đến ngoài từ đường.

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...