Từ năm sáu tuổi, tôi đã bắt đầu giả ngốc.
Giả suốt mười hai năm.
Cả nhà chẳng ai xem tôi là người.
Mẹ gọi tôi là “con ngốc chỉ biết chảy nước dãi”.
Em trai đá tôi một cái là trò tiêu khiển thường ngày của nó.
Bố nhận tám vạn tiền đặt cọc của một lão độc thân già, đợi tôi tròn mười tám tuổi thì “giao hàng”.
Bọn họ không biết rằng, mỗi đêm tôi đều trùm chăn, dùng đèn pin soi những quyển sách giáo khoa nhặt được từ đống rác.
Tự học hết toàn bộ chương trình cấp ba.
Ngày công bố điểm thi đại học, sau khi nhìn thấy điểm của tôi…
Mặt cả nhà còn trắng hơn cả ánh đèn pin của tôi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận