Cô thực tập sinh mới vào công ty, Liễu An An, lúc nào cũng mở miệng là “chia đều”.
Đi công tác, chúng tôi đặt phòng đôi. Tôi ứng trước sáu nghìn tệ tiền khách sạn. Cô ta chủ động cầm hóa đơn đi làm thủ tục hoàn tiền, rồi sau khi “chia đều” theo kiểu của mình, cô ta không trả lại tôi một đồng nào.
“Chị về khách sạn sớm hơn em, mỗi ngày dùng phòng nhiều hơn em bốn tiếng.”
“Chị cao hơn em, ăn cũng nhiều hơn, đi taxi cũng chiếm nhiều chỗ hơn.”
“Với lại em còn gọi xe giúp chị, phải tính phí dịch vụ nữa chứ.”
Tôi dẫn cô ta làm dự án. Cô ta chỉ phụ trách in tài liệu và đặt đồ ăn, vậy mà vẫn hiên ngang đòi chia đôi tiền thưởng.
“Chị à, dự án này hai chúng ta cùng làm. Tiền thưởng phải chia đều, mỗi người năm trăm nghìn mới công bằng.”
Đồng nghiệp đều khuyên tôi, nói cô ta từ vùng núi ra thành phố không dễ dàng gì, bảo tôi nhường nhịn cô ta một chút. Tôi cũng đã tin.
Cho đến khi cô ta tự ý sửa phương án khiến một dự án khác xảy ra sai sót, cần bồi thường ba trăm nghìn.
Cô ta đỏ mắt nói với tôi:
“Chị à, trách nhiệm cũng chia đều đi. Lương chị cao, chị chịu ba trăm nghìn, còn em sẽ đi xin lỗi khách hàng, được không?”
Tôi từ chối đề nghị hoang đường ấy.
Trong lúc tranh cãi, cô ta đẩy tôi rơi khỏi sân thượng tầng mười tám.
Còn đám đồng nghiệp từng khuyên tôi phải rộng lượng kia, cầm tiền thưởng của tôi ra bãi biển Bali khui champagne. Bọn họ cười lớn, mỉa mai tôi:
“Khương Cẩm Ý đúng là chẳng có chút trách nhiệm nào. Chết đi cũng xem như đóng góp cho xã hội.”
Khi mở mắt lần nữa, tôi quay về đúng ngày cô ta tìm tôi xin hóa đơn để làm thủ tục hoàn tiền.
Lần này, tôi sẽ để tất cả bọn họ cùng nếm thử niềm vui khi “chia đều” với Liễu An An.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận