Chương 4 - Mười Hai Năm Giả Ngốc

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ông không cần đối xử tốt với tôi,” tôi ngắt lời ông, “ông chỉ cần làm tốt một việc.”

“Việc gì?”

“Trả lại tám vạn cho Lưu Đại Dũng. Nói với ông ta, Thẩm Lộc không bán nữa.”

Mặt bố tôi lại trắng bệch.

“Bố… bố…”

“Không phải ông đã nhận rồi sao? Nhận bao nhiêu tiền đặt cọc?”

“Hai… hai vạn.”

“Trả lại. Trả gấp đôi. Bốn vạn.”

“Nhưng nhà mình…”

“Đó là chuyện của ông,” tôi nói, “lúc bán con gái, sao ông không nghĩ đến hậu quả?”

Tôi quay sang ống kính của phóng viên Tiểu Chu.

“Mọi người, tôi muốn mượn ống kính này để nói vài câu với bố mẹ tôi.”

“Bố, mẹ. Cảm ơn hai người đã sinh ra tôi. Nhưng cũng cảm ơn hai người đã cho tôi biết, ở trong nhà này, một đứa con gái còn không bằng tám vạn đồng.”

“Tôi không hận hai người. Hận mệt lắm. Tôi đã hận mười hai năm rồi, đủ rồi.”

“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ không bước vào căn nhà đó thêm một bước nào nữa.”

“Tương lai của tôi, tôi tự kiếm lấy.”

“Còn về hai người, công ơn nuôi dưỡng mười hai năm, tôi sẽ trả.”

“Trả bằng tiền.”

“Không thiếu một xu.”

“Nhưng ngoài tiền ra, sẽ không còn gì nữa.”

Nói xong những lời đó, tôi xoay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng mẹ tôi khóc đến xé lòng và tiếng Thẩm Hạo chửi rủa.

Tôi không quay đầu.

Phóng viên Tiểu Chu đuổi theo.

“Thẩm Lộc, những điều em vừa nói đều là thật sao?”

Chương 8

8

“Vâng.”

“Tiếp theo em có dự định gì?”

“Đến Bắc Kinh. Đi nhập học.”

“Một mình à?”

“Từ trước đến nay em vẫn luôn chỉ có một mình.”

Tôi lên chuyến xe khách đi tỉnh lỵ.

Sau khi xe chạy, tôi tựa vào cửa sổ.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Mười hai năm rồi.

Đây là lần đầu tiên tôi khóc.

Bắc Kinh.

Khuôn viên trường tháng chín, đâu đâu cũng là tân sinh viên kéo vali.

Tôi đứng trước cổng trường, ngẩng đầu nhìn mấy chữ lớn.

“Đại học Sư phạm Thủ đô.”

Không phải Thanh Hoa, không phải Bắc Đại.

Nhưng đây là ngôi trường xứng đáng với tôi.

Trường sư phạm được miễn toàn bộ học phí, còn có trợ cấp sinh hoạt.

Tôi đã tra rồi.

Tôi không cần ngửa tay xin bất kỳ ai.

Ngày nhập học, cố vấn nhìn hồ sơ cá nhân của tôi rồi hỏi một câu:

“Bố mẹ em không đến đưa em à?”

“Không ạ.”

“Họ… đều ở quê sao?”

“Vâng.”

Cô ấy không hỏi thêm.

Cô ấy không biết, tôi không phải “không có bố mẹ đưa đi”.

Mà là tôi không còn “nhà” nữa.

Sau khi khai giảng được một tháng, tôi nhận được một cuộc điện thoại.

Số lạ.

Bắt máy lên, là Thẩm Hạo.

“Chị.”

Nó lại gọi tôi là chị.

Lần trước nghe thấy chữ này, vẫn là ở buổi phỏng vấn đó.

“Có chuyện gì?”

“Bố nhập viện rồi.”

“Bệnh gì?”

“Nhồi máu não. Liệt nửa người.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Mẹ bảo em hỏi chị, chị có thể gửi ít tiền về không?”

“Bao nhiêu?”

“Ba vạn.”

Tôi tính một chút.

Trợ cấp sinh hoạt một tháng của tôi là một nghìn năm.

Học bổng còn chưa phát.

Tiền đi dạy thêm vừa đủ ăn.

“Không có.”

“Chị!”

“Tôi nói không có.”

“Chị không đến mức đó chứ? Chị thi đỗ đại học danh tiếng, nhà nước chắc chắn cho chị tiền mà? Một mình chị tiêu làm sao hết…”

Tôi cúp máy.

Sau đó tắt nguồn.

Ba ngày sau, tôi nhận được một tin nhắn.

Mẹ tôi gửi.

“Lộc Lộc, mẹ biết con hận chúng ta, nhưng bố con thật sự không ổn rồi. Con về thăm ông ấy một lần đi, ông ấy khóc rồi…”

Tôi không trả lời.

Không phải vì tôi nhẫn tâm.

Mà vì tôi sợ chỉ cần tôi trở về, tôi sẽ không bao giờ ra được nữa.

Lại một tuần sau.

Tôi nhận được điện thoại của trưởng thôn.

“Tiểu Lộc à, tình hình của bố cháu không tốt lắm. Cháu xem có thể về một chuyến không?”

“Trưởng thôn, lúc ông ấy bán cháu lấy tám vạn, tại sao chú không gọi cho cháu?”

Trưởng thôn im lặng.

“Lúc đó sao chú không nói với ông ấy: ‘Con gái ông không phải đồ ngốc, ông đừng bán nó’?”

“Chú…”

“Chú không biết cháu có ngốc hay không. Chú cũng giống những người khác, thấy cháu là đi vòng qua Chê cháu bẩn, chê cháu mất mặt.”

“Bây giờ chú gọi điện cho cháu, là vì cháu đã trở thành ‘thủ khoa’, đúng không?”

Trưởng thôn không nói gì.

“Trưởng thôn, cháu không trách chú. Nhưng cháu sẽ không quay về.”

Tôi cúp máy.

Tối hôm đó, tôi nằm trên giường, nhìn trần ký túc xá.

Ký túc xá ở Bắc Kinh có cửa sổ, có đèn huỳnh quang, có máy sưởi.

Chương 9

9

Tốt hơn gian gầm cầu thang kia gấp vạn lần.

Lẽ ra tôi nên vui.

Nhưng tôi đã khóc.

Không phải vì buồn.

Mà là vì đột nhiên nhận ra một chuyện.

Tôi thắng rồi.

Nhưng tôi cũng thua rồi.

Tôi thắng kỳ thi đại học, thắng ánh mắt của cả làng, thắng ván cờ giả ngốc suốt mười hai năm này.

Nhưng tôi đã thua cái gọi là “nhà”.

Cái “nhà” mà từ khi sinh ra, tôi chưa từng thật sự có được.

Nhưng tôi không hối hận.

Bởi vì cái “nhà” đó vốn dĩ không thuộc về tôi.

Nhà của tôi là thứ tôi tự tay giành lấy.

Ngay trong căn ký túc xá nhỏ này.

Ngay trên chiếc giường mà tôi có thể dùng chính tên mình để trải ga.

Học kỳ hai năm nhất đại học.

Tôi nhận được khoản học bổng đầu tiên.

Tám nghìn.

Tôi chuyển cho mẹ năm nghìn.

Ghi chú chuyển khoản: “Khoản đầu tiên. Còn nợ hai người ba mươi lăm vạn.”

Đúng vậy, tôi đã tính rồi.

Chi phí nuôi dưỡng mười hai năm.

Tính theo mức sinh hoạt tối thiểu ở địa phương, mỗi năm khoảng hai vạn.

Ba mươi sáu vạn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)