Ngày ta bị hầu phủ từ hôn, kinh thành đổ trận mưa lớn nhất trong ba năm qua.
Phụ thân không mắng ta, cũng không mắng vị công tử hầu phủ đã hối hôn kia.
Ông chỉ im lặng nhìn ta, sau đó gọi quản gia tới: “Chuẩn bị một chiếc thuyền nhỏ, đưa tiểu thư về quê ngoại.”
Ta cứ ngỡ đây là lưu đày, là phụ thân đã từ bỏ ta.
Nhưng vào khoảnh khắc ta lên thuyền, phụ thân lại nhét cho ta một chiếc tráp: “Gió ở kinh thành quá bẩn, con về quê hít thở không khí một thời gian. Chờ ta tới đón con.”
Đến nhà ngoại tổ mẫu, mợ nắm tay ta, đau lòng đến rơi nước mắt: “Con của ta, sao lại gầy thành thế này?”
Cậu vỗ ngực: “Kẻ nào còn dám bắt nạt cháu gái ta, cậu sẽ đánh gãy chân hắn!”
Biểu ca liếc xéo ta, hừ một tiếng: “Chẳng phải chỉ là bị từ hôn thôi sao? Muội giỏi thật đấy, còn khóc nữa.”
Ta vừa lau nước mắt vừa định đánh huynh ấy, đuổi huynh ấy chạy ba vòng quanh sân.
Đêm đó, ta có giấc ngủ yên ổn đầu tiên kể từ khi bị từ hôn.
Nửa năm sau, hầu phủ phái người tới đón ta về kinh thành nối lại hôn ước.
Ta ngồi trong sân bóc đài sen mợ vừa hái, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Về nói với hầu phủ rằng…”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận