Ta là đích nữ nhà họ Tần, từ nhỏ đã được dạy dỗ phải ôn nhu hiền thục, đoan trang cẩn trọng, tất cả chỉ vì mục đích gả vào Đông Cung, trở thành một Thái tử phi khuôn thước.
Mười hai năm, ta học quy củ, học lễ nghi, học nhẫn nhịn, học cách cúi đầu rũ mắt trước mặt Hoàng hậu.
Thế nhưng ngày thánh chỉ từ hôn ban xuống, Thái tử không hề cho ta lấy một lời giải thích, chỉ sai tiểu tư đưa tới một bức thư.
Trên thư vỏn vẹn bốn chữ: Nàng không xứng nữa.
Ta nhìn mình trong gương đồng rất lâu, rồi giật phăng cây trâm phượng hoàng trên tóc xuống, thay một bộ kỵ trang.
Ba tháng sau, trên đường phố kinh thành xuất hiện thêm một vị Đại tiểu thư nhà họ Tần cưỡi ngựa quất roi, ra vào tự do chốn tửu lâu trà quán.
Lại ba tháng sau nữa, trên nền đá xanh ngoài Ngự thư phòng của Hoàng thượng, có một vị Thái tử quần áo xộc xệch đang quỳ.
Thái giám tổng quản ló đầu nhìn một cái, quay vào bẩm báo: “Đã quỳ sáu canh giờ rồi ạ, đầu gối đều rớm máu, nói là xin Hoàng thượng ban lại một đạo thánh chỉ tứ hôn.”
Hoàng thượng lật một trang tấu chương, đầu cũng không thèm ngẩng lên: “Nó coi thánh chỉ của trẫm là cái gì, muốn từ hôn là từ, muốn xin lại là xin sao?”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận