Từ nay, quãng đời còn lại không còn chúng ta
Khi tôi đến bệnh viện khám thai, Hạ Diễn dẫn theo em gái tôi, nói rằng con bé tò mò.
Vừa nằm lên giường, tôi mới vén áo lên.
“Á! Chị, bụng chị trông như sắp nổ tung vậy!”
Thẩm Tinh hét lên, trốn ra sau lưng Hạ Diễn, nắm chặt cổ tay anh.
Hạ Diễn mỉm cười, giơ tay xoa tóc con bé.
“Ai bảo chị em tham ăn, mới sáu tháng đã tăng mười ký. Nhìn em xem, gầy như đang gặp nạn đói ấy.”
“Đây là rạn da thai kỳ bình thường. Người nhà sợ thì ra ngoài đi.”
Bác sĩ vỗ nhẹ lên bàn tay đang siết chặt ga giường của tôi, ra hiệu cho tôi thả lỏng.
“Vừa hay em có hẹn với khoa da liễu để khám mụn.”
Thẩm Tinh nhún vai, đi ra ngoài.
“A Tinh không biết đường, anh đưa em ấy qua đó trước rồi quay lại tìm em.”
Không đợi tôi trả lời, Hạ Diễn đã đuổi theo.
“Chồng cô đâu? Lần đầu tiên tôi thấy em gái và em rể đi cùng đấy.”
Bác sĩ vừa thoa gel siêu âm vừa hỏi tôi.
Tôi không nói gì.
Tôi đã chẳng đếm nổi mình bị hiểu lầm bao nhiêu lần, cũng lười giải thích.
Giải thích rằng ba người chúng tôi lớn lên cùng nhau; giải thích rằng từ nhỏ họ đã luôn đùa giỡn, không phân lớn nhỏ như thế; giải thích rằng Hạ Diễn nói người anh yêu là tôi, chỉ yêu một mình tôi.
Cầm kết quả siêu âm, tôi ngồi ngoài hành lang chờ suốt ba tiếng.
Từng đôi vợ chồng vui vẻ dựa sát vào nhau, lần lượt đi ngang qua trước mặt tôi.
Trời tối, tôi xoa bụng, khẽ nói:
“Con yêu, mẹ đưa con về nhà.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận