Luật sư nói, anh ta chỉ cho tôi mười phút.
Tôi bế con trai, đứng dưới mưa trước cổng biệt thự.
Cánh cổng sắt im lìm khép chặt, camera an ninh lóe lên ánh đỏ lạnh lẽo.
Con trai trong lòng tôi cựa người, khuôn mặt nhỏ bé áp lên ngực mẹ, giọng non nớt thì thầm:
“Mẹ ơi, ba có ở trong đó không?”
Tôi nghẹn ngào, khế “ừ” một tiếng.
Bàn tay nhỏ xíu bấu chặt lấy áo tôi, giọng con đầy hy vọng:
“Có phải ba bị bệnh nên mới không gặp tụi mình không ạ?”
Từng giọt mưa lạnh buốt len vào cổ áo, thấm vào da thịt.
Tôi ôm con thật chặt, như đang ôm lấy chút tàn dư cuối cùng của hy vọng.
Cuối cùng, cánh cổng cũng mở ra.
Người bước ra không phải anh, mà là thư ký của anh ta. Vest chỉnh tề, gương mặt lạnh tanh không cảm xúc.
Không có hình bóng của anh ấy phía sau.
Bình luận