Chương 13 - Người Mẹ Đứng Dưới Mưa
Tất cả những năm tháng bị lừa dối, nỗi tuyệt vọng khi bị bỏ rơi, những đêm ôm con sốt cao không ai bên cạnh, những lúc bị Tô Nhã đạp xuống bùn đen…
tất cả ập về cùng một lúc.
Những giọt
nước mắt lúc nửa đêm.
Những lần tôi chỉ còn biết ôm con run rẩy trong bệnh viện.
Từng nỗi tủi nhục. Từng lần bị từ chối. Từng câu nói như dao đâm vào lòng…
Không phải một câu “anh không biết” là xóa sạch được.
Tôi hít một hơi sâu, cố ép cảm xúc đang gào thét xuống đáy lòng.
Giọng tôi bật ra — lạnh như thép:
“Cố Thừa Trạch, bây giờ anh biết sự thật rồi?
Vậy thì sao?”
Phía bên kia im lặng.
“Anh…
Anh ta như muốn nói gì đó.
Tôi lạnh lùng cắt lời:
“Anh muốn nói xin lỗi?
Hay là muốn bù đắp?
Anh nghĩ một câu xin lỗi, có thể trả lại ba năm đã mất của tôi và con sao?”
“Anh nghĩ, chỉ cần biết con là ruột thịt, thì tất cả tổn thương mà nó từng trải qua t
sẽ tự động được xoá sạch?”
“Anh có biết, năm đó, Thư Niệm đã đứng trước biệt thự nhà anh, đội mưa, chỉ để mong gặp cha nó một lần?”
“Anh có biết, trong trung tâm thương mại, khi nó nhận ra anh, đã gọi anh là ‘ba’ bằng giọng nhỏ xíu mà run rẩy thế nào không?”
“Và anh có biết, khi Tô Nhã chỉ vào mặt nó và nói ‘nó không phải ba mày, con tôi… đã đau đớn đến mức nào không?”
Từng câu tôi nói ra như roi da quất thẳng vào người.
Lạnh. Sắc. Không dư một chữ.
Bên kia, tiếng thở của anh ta đứt đoạn –
nặng nề, gần như nghẹn lại.
“Anh…
anh không biết… Thư Nhiên… anh..
Giọng anh ta vỡ vụn.
Trong đó có ân hận.
Có bối rối.
Có
bất
lực.
“Anh không biết?”
Tôi bật cười – một tiếng cười lạnh đến thấu xương.
Chương trước
“Phải rồi. Tổng giám đốc Cố bận trăm công nghìn việc.
Làm sao biết mấy chuyện nhỏ nhặt như con trai mình từng bị chối bỏ, từng bật khóc vì một tiếng ‘ba.”
Tôi siết chặt điện thoại, giọng bình tĩnh đến rợn người:
“Cố Thừa Trạch, nghe cho kỹ.
Sự thật này — là chuyện giữa anh và Tô Nhã.
Tự các người giải quyết.
“Còn Thư Niệm – là con trai của tôi.
Trước đây là.
Bây giờ là.
Và sau này — vẫn là.
Không liên quan gì đến anh nữa.”
“Đừng làm phiền cuộc sống của mẹ con tôi thêm lần nào nữa.
Dứt lời, tôi dứt khoát cúp máy.
Rồi đưa số đó, vào danh sách chặn.
Bên ngoài, mưa như trút.
Từng giọt nước đập lên cửa kính, như tiếng lòng tôi gào lên trong lặng thầm.
Tôi tựa trán vào ô kính lạnh ngắt, cảm thấy mọi sức lực đều bị rút cạn.
Trong lòng, như có ai đó đánh đổ cả một bình ngũ vị hương –
chua, cay, mặn, đắng, ngọt… hòa vào nhau đến nghẹt thở.
Giận dữ? Có.
Vì số phận đã bị bóp méo một cách cay nghiệt.
Vì những tổn thương mẹ con tôi phải chịu suốt ba năm – hoàn toàn vô nghĩa.
Đau lòng? Cũng có.
Vì
anh ta
lại dễ dàng bị lừa đến thế.
Vì giữa chúng tôi, mọi thứ từng là thật – lại kết thúc như một vở kịch cũ mèm và buồn cười.
Nhưng…
nhiều hơn tất cả — là một loại cảm giác mệt mỏi nhưng nhẹ nhõm.
Sự thật đã được phơi bày.
Nhưng tổn thương…
thì đã xảy ra rồi.
Có những vết rạn, vĩnh viễn không thể hàn gắn.
Tôi và anh ta –
chỉ là hai đường thẳng, từng bị số phận bẻ cong rồi đẩy ra xa.
Tốt
nhất…
là mỗi người sống yên ổn phần đời của mình.
Không ai nợ ai. Không ai động vào ai.
Cuối
tuần, trời trong xanh rực rỡ.
Tôi đưa
Thư
Niệm đến công viên hải dương vừa khai trương.
Cậu nhóc mặc chiếc áo phông mới tôi mua, đeo chiếc bình nước nhỏ xíu sau lưng, chạy lăng xăng như chú sẻ con.
“Mẹ ơi! Nhìn kìa! Cá mập kìa!!”
Con áp sát vào bức tường kính khổng lồ, chỉ tay phấn khích về phía con quái vật biển khơi bơi lượn bên trong.
Tôi mỉm cười, giơ điện thoại chụp ảnh.
“Mẹ ơi! Cá heo nhảy cao quá trời luôn!”
Thư Niệm kéo tay tôi chạy vòng vòng qua đám đông, gương
mặt
tràn đầy niềm vui không vẩn đục.
Nhìn nụ cười trong veo của con, tôi thấy tim mình…. đầy ắp.
Tất cả những nỗi buồn, những năm tháng đen tối, ở giây phút này, trở nên xa xôi và vô nghĩa.
Chơi
mệt, chúng tôi ngồi nghỉ ở một băng ghế trong công viên, chia nhau một cây kem.
Thư Niệm chầm chậm liếm kem, rồi bất ngờ ngẩng đầu, đôi mắt to tròn nghiêm túc nhìn tôi: