Chương 6 - Người Mẹ Đứng Dưới Mưa
Thay vào đó, là một tầng lạnh lùng sâu hơn, và sự xa cách cao ngạo thường thấy nơi anh.
Mỗi anh mím chặt.
Xương quai hàm siết đến rõ ràng.
Tô Nhã cũng đã nhìn thấy tôi.
Sắc mặt cô ta lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Ánh mắt sắc như dao lướt qua tôi, lướt qua Thư Niệm, cuối cùng dừng lại trên gương mặt Cố Thừa Trạch –
vừa cảnh giác, vừa ẩn chứa một nỗi bối rối khó che giấu.
Cô ta nhanh chóng siết chặt cánh tay đang khoác lấy anh, giọng ngọt đi rõ rệt –
nhưng từng từ lại như muốn dán nhãn chiếm hữu:
“Thừa Trạch, bộ vest này được không anh?
Nhân viên bảo là mẫu mới nhất, rất hợp với da em bé.”
Cố Thừa Trạch vẫn đứng yên.
Ánh mắt anh chưa từng rời khỏi tôi –
lạnh như mũi dao giữa mùa đông.
Không ai nói gì.
Không khí ngưng đọng.
Thư Niệm – trong vòng tay tôi – lại ngước lên.
Giọng con khẽ khàng, nhưng mang theo sự chờ mong vô hạn:
“Ba…”
Chỉ một chữ.
Khiến sắc mặt của Cố Thừa Trạch lập tức siết lại.
Tô Nhã phản ứng như bị đâm một nhát.
Cô ta vội lên tiếng, giọng sắc như dao:
“Nhóc con, cháu nhận nhầm người rồi!
Đây không phải ba cháu!”
Rồi quay sang nhân viên bán hàng, giọng nặng nề kèm theo phẫn nộ bị đè nén:
“Cửa hàng các cô làm ăn kiểu gì vậy?
Ai cũng cho vào quấy rối, phá hết tâm trạng mua sắm của chúng tôi!”
Cô nhân viên đứng chết trân, gương mặt lộ rõ vẻ lúng túng và hoảng hốt.
Tôi hít sâu một hơi.
Toàn bộ những cảm xúc cuộn trào như sóng lớn – tôi ép tất cả xuống tận đáy lòng.
Tôi cúi người, ôm chặt lấy Thư Niệm.
Giọng nói rất nhẹ, nhưng vô cùng dứt khoát:
“Niệm Niệm, con nhận nhầm rồi.
Đó không phải ba.
Mình về thôi.”
Tôi bế con lên, quay người rời đi.
Không ngoảnh lại.
Bước chân tôi rất vững.
Chỉ có tôi biết –
mỗi bước đi, như đang dẫm lên mũi dao.
Sau lưng, giọng Tô Nhã cố tình vang lên, đầy hào hứng:
“Thừa Trạch, bộ này em thấy.”
Nhưng lập tức bị một tiếng gắt khàn, đè nén cơn giận: “Đủ rồi.”
Của chính Cố Thừa Trạch.
Bước ra khỏi cổng trung tâm thương mại, ánh nắng chói chang đến nhức mắt.
Thư Niệm dụi mặt vào vai tôi.
Bờ vai nhỏ xíu run lên từng nhịp rất nhẹ.
Thằng bé không khóc thành tiếng,
chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.
Từng giọt nước nóng hổi, thấm ướt cả áo tôi.
Tôi ôm con đứng trên con phố đông đúc,
giữa dòng người tấp nập qua lại,
cảm giác như cả thế giới bỗng dưng cách xa tôi hàng ngàn mét.
“Niệm Niệm ngoan.
Tôi nhẹ vỗ về lưng con, giọng nói dịu như tan ra trong không khí:
“Có mẹ ở đây rồi.”
Thư Niệm rốt cuộc không nín nổi nữa.
Giọng nghẹn ngào, mang theo tiếng nấc nghẹn ngào đè nén:
“Mẹ ơi… tại sao… tại sao ba không cần con?”
Tại sao?
Tôi cũng muốn hỏi như vậy.
Tại sao anh ta có thể dễ dàng phủi bỏ tất cả,
rồi quay lưng bước vào một gia đình mới, có vợ mới, con mới – như chưa từng có chúng tôi?
Tại sao con trai tôi phải gánh lấy cảm giác bị chối bỏ – từ chính người mang cùng dòng máu?
Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt,
vặn vẹo, giày xéo, đau đến không thở nổi.
Nhưng tôi không thể gục ngã.
Tôi ôm chặt lấy con, thì thầm bên tai nó – từng chữ, từng câu như một lời tuyên thệ:
“Bởi vì…
Anh ta không xứng đáng.”
“Niệm Niệm, nhớ kỹ, chỉ cần có mẹ là đủ rồi.
Mẹ sẽ cho con tất cả tình yêu tốt đẹp nhất trên đời này.”
Thư Niệm ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe vẫn còn loang nước mắt.
Nó nhìn tôi rất lâu, rồi gật đầu thật mạnh:
“Vâng!
Có mẹ là đủ rồi!”
Về đến nhà, tôi dỗ Thư Niệm ngủ.
Nhìn gương mặt bé con còn đọng lại vệt nước mắt khi ngủ, tôi ngồi lặng bên giường rất lâu, không nhúc nhích.
Điện thoại reo.
Là một số lạ.
Tôi ấn nút nhận cuộc gọi.
Đầu dây bên kia.
lặng như tờ.
Sau vài giây yên ắng như cái chết, một giọng nam trầm, lạnh và quen thuộc vang lên –
lạnh đến mức khiến tôi rùng mình:
“Thư Nhiên.
Chúng ta cần nói chuyện.
Cố Thừa Trạch.
Tôi siết chặt điện thoại, đầu ngón tay lạnh toát.
Nhưng lạ thay, trong lòng tôi lại bình tĩnh đến đáng sợ. Cuối cùng cũng đến.
“Anh Cố, giữa chúng ta… không còn gì đáng để nói nữa.”
Tôi đáp, giọng đều và dứt khoát, không chút gợn sóng.
“Chuyện của đứa bé.”
Giọng anh ta đầy áp lực, mang theo thứ quyền uy không cho phép từ chối:
“Mười giờ sáng mai.
Quán café Blue Shore.
Rồi anh ta cúp máy.
Anh ta không cho tôi cơ hội từ chối.
Vẫn cái kiểu áp đặt ngày nào – chưa bao giờ thay đổi.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vừa tối đi, khóe môi khẽ nhếch.
Cũng tốt thôi.
–
Có những chuyện — đã đến lúc phải kết thúc.
Sáng hôm sau, tôi gửi Thư Niệm cho An An trông giúp.
Tần An An căng thẳng như muốn đi theo
“Anh ta hẹn cậu? Trời ơi, Thư Nhiên, cẩn thận đấy!
Loại đàn ông đó chẳng có ý gì tốt đẹp đâu!
Hay là… mình đi cùng cậu?”
Tôi lắc đầu:
“Không cần.
Có những lời… phải được nói một lần cho xong,
và chỉ có thể nói mặt đối mặt.”
“Yên tâm, anh ta không làm gì được mình đâu”