VĂN ÁN:
Hôm đoàn làm phim đột kích biệt thự nhà tôi ghi hình, vừa khéo trúng vào ngày người giúp việc xin nghỉ phép.
Ai nấy đều chực chờ xem tôi bẽ mặt.
Nào ngờ ống kính máy quay lại bám theo ghi lại trọn vẹn một buổi sáng tất bật của tôi:
Sáu giờ sáng: Nấu cháo.
Bảy giờ sáng: Đưa đón con đi học.
Tám giờ sáng: Lau dọn sàn nhà.
Chín giờ sáng: Giặt tay áo len lông cừu cho chồng.
Mười giờ sáng: Quỳ gối trong phòng tắm cọ rửa từng kẽ gạch ố mốc.
Đạo diễn không kìm được bèn hỏi: “Bình thường nhà chị không thuê người giúp việc sao?”
Tôi khẽ cười cay đắng:
“Thuê không nổi.”
Kênh phát sóng trực tiếp ngay lập tức bùng nổ hàng loạt bình luận chế giễu:
“Ở biệt thự hàng trăm tỷ mà bảo không thuê nổi người giúp việc?”
“Phu nhân hào môn dựng hình tượng người nghèo giả trân ghê.”
Trong lúc người xem mải mê mỉa mai, mẹ chồng tôi bất ngờ vào phòng phát sóng trực tiếp bình luận:
“Trong nhà chẳng phải lúc nào cũng có ba người giúp việc sao? Nghỉ phép hết cả rồi à?”
Bàn tay đang cọ kẽ gạch khựng lại, tôi xoa bên eo đau nhức rồi chậm rãi đứng dậy.
Đúng lúc đó, ống kính bắt trọn khoảnh khắc chồng tôi bước từ trên lầu xuống.
Hàng loạt bình luận cay độc của mẹ chồng tới tấp bay vào màn hình:
“Đừng bao giờ tiêu tiền của kẻ nghèo, người từng nghèo qua cũng không được.”
“Đến cả sáu mươi triệu tiền thuê người giúp việc tôi đưa mỗi tháng mà nó cũng lén đút túi riêng.”
“Không nuôi nổi hoa phú quý chốn nhân gian thì đừng có hái!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận