Khi thế tử cưới quý nữ thế gia có thai, rốt cuộc cũng chịu mở miệng, bằng lòng giao trả lại đôi hài tử năm xưa cho ta – một kẻ thất sủng bị phế làm vợ cũ.
Ngày ta đẩy xe dê bán đậu hũ đến trước cửa hầu phủ, từ xa đã trông thấy hai đứa trẻ.
Nhi tử dường như đã cao lớn hơn nhiều, còn nữ nhi thì gầy nhỏ, khiến lòng ta nhói đau.
Năm đó, ta bị đuổi khỏi hầu phủ, con trai mới vừa học vỡ lòng, con gái còn đang trong tã lót.
Chớp mắt đã ba năm, ba năm nay, ta bao phen đến tìm, nhưng mỗi lần đều bị chặn ngoài cửa phủ cao ngất.
Ánh trăng trên trời ơi, hôm nay rốt cuộc cũng chiếu rọi đến thân ta rồi…
Bình luận