Cô Bé Mất Tích Và Người Mẹ Đã Chờ
Năm tôi bảy tuổi, vì lén ăn một miếng đồ ăn, tôi bị mẹ kế dùng que nhóm lửa đánh gãy ba ngón tay.
Cha ruột ngồi xổm ở cửa hút thuốc, nói: “Cái thứ đền tiền, lẽ ra phải quăng đi từ sớm.”
Trời tuyết lớn, tôi bị ném ở bãi rác ngoài đầu trấn. Đói đến ngày thứ ba, tôi lần được một tờ giấy tìm người dưới đống lá rau thối rữa.
Cô bé trên tấm ảnh trạc tuổi tôi, mặc áo bông đỏ, cười rất ngọt.
Con bé mất tích đã năm năm rồi.
Tôi ghé mặt sát vào một mảnh kính vỡ. Bẩn thỉu, gầy đến mức không còn ra hình người, nhưng giữa mày mắt lại có đến sáu, bảy phần giống cô bé ấy.
Sau tai phải của cô bé có một nốt ruồi, tôi cũng có.
Bố mẹ cô bé treo thưởng mười vạn tệ để tìm con.
Tôi không hề muốn mười vạn tệ đó.
Chỉ là tôi quá lạnh.
Tôi muốn có một người mẹ.
Bằng đôi tay đã cứng đờ vì lạnh, tôi mò ra đồng xu năm hào duy nhất trong túi quần, bò đến trước cửa bưu điện, với tới chiếc điện thoại công cộng, bấm dãy số ấy.
Điện thoại vừa đổ chuông ba tiếng đã được nhấc máy, đầu dây bên kia là một người phụ nữ, giọng khàn đến không ra hơi, vừa mở miệng đã gọi: “Con gái? Có phải con gái không?”
Tôi há miệng, nhưng trong cổ họng không phát ra nổi một âm thanh nào.
Nhưng người phụ nữ kia nghe thấy tiếng thở yếu ớt trong điện thoại, đã khóc đến xé lòng: “Con gái, con nói đi chứ! Con đang ở đâu?”
Tôi cầm ống nghe, không phân biệt được trên mặt là nước tuyết hay nước mắt. Đúng lúc này, từ trong ống nghe truyền đến một tiếng tút dài báo bận.
Năm hào, dùng hết rồi…..
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận