Khi mẹ tôi mặc bộ sườn xám đỏ không mấy vừa vặn để gả cho lão Trần – người vẫn bị gọi là “Ác quỷ núi Bắc”, trong bụng bà đã mang theo món nợ nghiệt ngã tròn ba tháng.
Để lấp đầy cái hố nợ c/ ờ bạ/ c khổng lồ của cậu tôi, bà ngoại đã b/ án đi thứ xinh đẹp duy nhất trong nhà – chính là mẹ tôi – với một cái gi/ á hời.
Đêm tân hôn, sấm chớp bão bùng.
Mẹ tôi nắ/ m chặt một cây ké/ o, quỳ trước mặt lão Trần – người có khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo bỏng, bà run rẩy như cầy sấy.
Bà chĩa mũi kéo vào cổ họng mình, nói rằng trong bụng đã có người rồi, nếu ông chê b/ ẩn thì bà sẽ ch e c ngay tại đây cho ông xem,
tiền sính lễ ông cứ tìm bà ngoại mà đòi, đòi không được thì lấy cái mạng này mà đền.
Khuôn mặt hằn học đầy những rãnh sâu của lão Trần không lộ chút cảm xúc nào.
Ông im lặng nhìn chằm chằm vào cái bụng hơi lùm lùm của mẹ tôi hồi lâu, rồi xoay người lấy từ trong tủ ra một chiếc chăn bông cũ đã bốc mùi ẩm mốc.
Bằng giọng nói khàn đặc như tiếng la nát bị hun khói, ông gắng sức thốt ra một câu:
“Bỏ k/ éo xuống đi. Thêm một miệng ăn thôi mà, tôi nuôi nổi.”
Chính câu nói ấy đã chừa cho tôi một chỗ đứng trên nhân gian này, và cũng chính nó đã kéo mẹ tôi – người đang chới với nơi cửa địa ngục – quay trở lại một cách mạnh mẽ.
Bình luận