Năm mười tám tuổi, quê tôi gặp lũ lớn, tôi trở thành trẻ mồ côi, kéo vali đứng dưới tầng nhà chị họ ở thành phố.
Chị vừa mới kết hôn, đang sống trong căn nhà cưới chỉ vỏn vẹn ba mươi mét vuông, vậy mà vẫn kéo tôi vào: “Đây là nhà em.”
Tôi ở suốt ba năm, cho đến khi đi làm.
Chị chưa từng nhắc đến tiền sinh hoạt phí.
Những năm ấy, chị thay tôi đuổi đi hết đám họ hàng cứ giục tôi lấy chồng để đổi sính lễ.
Sau này tôi khởi nghiệp, làm thương mại điện tử xuyên biên giới, lúc gần như sống chết cận kề, chính chị đã đem nhà cưới đi thế chấp cho tôi vay vòng vốn cuối cùng.
Giờ đây, tôi đã có trong tay tài sản hàng trăm triệu, con trai chị đỗ vào một trường danh tiếng, nhưng chị lại lo lắng về học phí và sinh hoạt phí du học, ấp úng muốn mượn mười lăm vạn.
Tôi đẩy qua cho chị một bản giấy tờ cổ phần: “Chị, 25% cổ phần công ty, em vẫn luôn giữ lại cho chị.
Chị là một trong những người sáng lập, đây không phải tiền vay, mà là chia cổ tức. Học phí lấy từ đây, còn dư thì để dành cưới vợ cho con trai chị.”
Chị nhìn thấy ngày tháng trên giấy tờ – ngày cách đây mười tám năm – rồi bật khóc nức nở. Chính là ngày tôi chuyển đến sống ở nhà chị.
Bình luận