Ông nội mất rồi, để lại cho tôi một tiệm cầm đồ.
Vị trí hẻo lánh đến mức shipper giao đồ ăn cũng chẳng muốn nhận đơn.
Tôi nghĩ, dù tệ thế nào thì nó cũng là một mặt bằng, còn hơn việc tôi rải ba trăm bộ hồ sơ mà chẳng có lấy một tin hồi âm.
Cho đến đúng mười hai giờ đêm, một người đàn ông mặc áo xanh lững lờ bay vào, chân không chạm đất, đặt một vầng sáng lên quầy.
Anh ta nói muốn cầm cố “tài đỗ trạng nguyên” của mình, đổi lấy một lần được gặp người vợ đã khuất.
Tôi cúi đầu lật cuốn sổ ghi chép ông nội để lại. Trang đầu chỉ có bốn chữ:
“Cháu trai, đừng sợ.”
Trang thứ hai:
“Sợ cũng vô dụng.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận