Ta nhặt được một nương thân giữa ngày tuyết rơi mù mịt.
Nàng bị người ta ném từ trong xe ngựa ra ngoài như một mảnh giẻ rách.
Quý nhân kim tôn ngọc quý ngồi trên xe cười nhạt: “Bao giờ biết nhận sai thì hẵng ngoan ngoãn ở bên ngoài mà tĩnh tâm suy ngẫm.”
“Khi nào biết mình sai ở đâu thì hãy lăn về dập đầu tạ tội với phu nhân.”
Kẻ hầu người hạ bên cạnh hắn nét mặt lạnh băng: “Ngươi đến cả danh phận thiếp thất cũng chẳng có, sao dám mơ mộng viển vông làm mẫu thân của ta.”
“Từ nay không được lén lút đến nhìn trộm ta nữa.”
Xe ngựa rời đi đã lâu, nương thân vẫn không nhúc nhích.
Ta kéo lê kéo lết mang nàng về nhà.
“Cha! Ta nhặt được một nương thân người ta không cần nữa!”
“Ta có nương rồi!”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận