Chương 2 - Nhặt Nương Giữa Tuyết Trắng
Nàng làm mặt quỷ với ta: “Ta mới không thèm mặc bộ đồ rách của ngươi, nương ta cũng biết may cho ta.”
Nàng cắn răng nhấn mạnh chữ nương.
Tâm trạng đang bay bổng của ta liền chùng xuống, rầu rĩ đi về.
Hồ Nguyệt mở cửa viện.
Nàng vô cùng dịu dàng gọi ta: “Tiểu Dao, về nhà ăn cơm thôi.”
Nước mắt chực trào nơi khóe mắt ta lập tức thu hồi lại.
Ta đáp lại còn to hơn cả Đại Nha: “Nương! Tiểu Dao về đây!”
Lưu Đại Chu cũng về tới.
Ông mua một xấp vải bông màu tàng lam mới tinh, bên trong lót lớp bông thật dày.
Hồ Nguyệt đẩy ra từ chối: “Ở nhờ nơi này đã làm phiền Lưu đại ca nhiều, sao có thể nhận đồ nữa.”
Lưu Đại Chu lỡ chạm vào ngón tay Hồ Nguyệt, mặt liền đỏ bừng.
Ông xua tay lùi lại chạy tót ra ngoài: “Cô nương giúp ta dọn dẹp nhà cửa, lại chăm sóc Tiểu Dao, là việc nên làm, nên làm mà.”
Sắp đến cuối năm, buôn bán vô cùng thuận lợi.
Lưu Đại Chu còn dành thời gian lên núi đốn củi đốt than mang về cho Hồ Nguyệt sưởi ấm.
Ông sợ Hồ Nguyệt cảm thấy mang ơn, lén lút đặt tiền dưới cửa sổ.
Trên núi bị ngã một vố, đầu trầy da chảy máu, ông không nỡ tiếc tiền đi tìm đại phu.
Bị Hồ Nguyệt khuyên can, dạo một vòng trở về, trên tay ông chỉ cầm một lọ thuốc mỡ thoa trị thương của Hồ Nguyệt.
Ông xoa xoa gáy đầy ngốc nghếch: “Ta là nam nhi, chút vết thương này có đáng là gì, tay cô nương đỏ au nứt nẻ hết rồi, Tiểu Dao bảo cô nương đêm ngủ đau không chợp mắt được.”
Ta cũng không thể thua kém Lưu Đại Chu.
Lưu Đại Chu đi chợ mua cho ta sợi dây buộc tóc màu đỏ lấp lánh.
Bên trên còn tết thành nơ hoa nhỏ, ta mang vào chẳng nỡ tháo ra.
Đại Nha thích lắm.
Ta liền cùng nương của Đại Nha trao đổi, nhờ thím ấy đan cho Hồ Nguyệt một đôi tất dày dặn.
Ta lén giấu vào trong chăn bông.
Hồ Nguyệt trước lúc ngủ phát hiện ra: “Tiểu Dao, con lấy đâu ra vớ lông thế này?”
Lòng ta ngọt ngào, đắc ý ưỡn ngực: “Ta nhờ nương của Đaị Nha làm cho nương đấy.”
“Chân nương lạnh, hãy mang tất ấm vào.”
Dưới ngọn nến to bằng hạt đậu đôi mắt Hồ Nguyệt lại lấp lánh ánh sương.
5
Có một lão tẩu bán trang sức đi ngang qua.
Hồ Nguyệt hỏi mua một đôi vòng tay bạc.
Nàng đeo vào cổ tay ta: “Cô nương nhà người khác có, Tiểu Dao nhà chúng ta cũng phải có.”
Chiếc vòng tay bạc ấy thật đẹp đẽ, hễ cử động là lại kêu leng keng.
Ta nhào vào lòng Hồ Nguyệt: “Tiểu Dao cũng ngốc nghếch giống nương rồi.”
Hồ Nguyệt không hiểu: “Ngốc nghếch chỗ nào?”
Ta bảo giống như mấy cái chuông gió ấy.
Hồ Nguyệt dở khóc dở cười: “Được rồi Tiểu Dao, không phải tiếng chuông gió đâu.”
Lưu Đại Chu trở về, thấy ta đeo đôi vòng tay mới, lại cầm đòn gánh lên định đánh đòn.
“Con lại vòi vĩnh đòi hỏi nữa phải không! Bám lấy Hồ di cứ đòi cái này cái nọ!”
Ta gào khóc: “Là nương mua cho ta mà!”
Hồ Nguyệt vội vã kéo ta giấu ra sau lưng: “Đừng đánh hài tử!”
Ta ôm chặt lấy chân Hồ Nguyệt, nàng che chắn gắt gao không cho Lưu Đại Chu kéo ta ra.
Lưu Đại Chu giận đỏ bừng mặt: “Nó suốt ngày chỉ biết đòi kẹo đòi bánh, nay còn dỗ cô nương mua chiếc vòng tay này! Ta nhất định phải đánh cho nó một trận nên thân!”
Nghe Lưu Đại Chu nói, ta mới nhận ra đôi hoa tai ngọc xinh đẹp trên vành tai nương đã không cánh mà bay.
Ta luống cuống tháo vòng tay ra: “Ta không cần nữa!”
Nương đeo đôi hoa tai đó trông rất đẹp.
Tay ta vừa đen vừa ngắn, đeo vòng tay bạc cũng chẳng đẹp đẽ gì.
Hồ Nguyệt nắm lấy tay ta, lần đầu tiên cất cao giọng: “Lưu đại ca, huynh sao có thể không phân rõ trắng đen đã đánh hài tử chứ?”
“Nó nay cũng đã là đại cô nương sáu tuổi rồi, huynh phải nói lý lẽ đàng hoàng với nó, sao lại cứ động tí là lôi ra đánh thế!”
“Đây thật sự là ta tự nguyện mua cho Tiểu Dao, hai người các người từng cứu mạng ta một lần, nó còn gọi ta là nương, ta mua cho hài tử đôi vòng tay thì có sao đâu?”