Ngay khoảnh khắc Lục Thời Diễn bước vào nhà vệ sinh, bố tôi nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Lực tay của ông mạnh đến đáng sợ.
“Con gái, cậu này có vấn đề.”
Bố tôi hạ thấp giọng, ánh mắt nhìn chằm chằm về hướng nhà vệ sinh.
Tôi sững sờ.
“Bố, bố nói gì vậy?”
“Lúc cậu ta cười, ánh mắt không hề dao động.”
Bố tôi làm cảnh sát trại giam tại nhà tù nam của tỉnh suốt hai mươi ba năm, trước khi nghỉ hưu sớm, ông là Phó trưởng phòng Quản giáo. Số tội phạm nam mà ông từng gặp cả đời này còn nhiều gấp trăm lần số đàn ông tôi từng gặp.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận