Ta ở trong cung nổi tiếng là chẳng có tiền đồ.
Những quý nữ khác vào cung là để tranh thể diện, trèo lên cành cao.
Còn ta vào cung chỉ để bầu bạn cùng Thái hậu dùng bữa.
Thái hậu ăn uống không ngon miệng, vậy mà chỉ cần ta ngồi bên cạnh, người liền có thể uống thêm nửa bát cháo.
Thế là ta thành kẻ rảnh rỗi nhất Từ Ninh cung.
Nỗi phiền não lớn nhất mỗi ngày chính là hôm nay Thái hậu muốn ăn cháo ngọt hay cháo mặn.
Nhưng những người đứng sau lưng ta, kẻ sau còn khó chọc hơn kẻ trước.
Thái hậu thương ta như cháu gái ruột, Hoàng hậu dạy ta quản sổ sách, Trưởng công chúa dẫn ta đi xem kịch, ngay cả tổng quản Ngự thiện phòng cũng nhớ ta thích ăn tô lạc.
Ấy thế mà Tô quý phi vừa được sủng ái lại không biết.
Nàng ta tưởng ta là nữ nhi sa cơ của nhà quan nhỏ nào đó, cố ý trong cung yến gọi ta đến dâng trà.
Ta bưng trà đi tới, nàng ta lại đột nhiên buông tay, để nước trà nóng hổi hắt lên tay áo mình.
“To gan!” Nước mắt nàng ta nói đến là đến. “Ngươi dám làm bỏng bản cung?”
Cả điện phi tần đều nhìn ta.
Nàng ta sai người đè vai ta, ép ta quỳ trên mảnh sứ vỡ mà dập đầu nhận tội.
Ta đau đến đầu ngón tay run rẩy, còn chưa kịp mở miệng, nàng ta lại cười mà phân phó:
“Kéo nàng ta đến Ty Thận Hình, đánh đến khi nhận sai mới thôi.”
Ta chẳng hề hoảng loạn, ngẩng đầu nhìn ra ngoài điện.
Giờ này, Thái hậu cũng nên tìm ta dùng bữa tối rồi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận