Mẫu hậu qua đời, ta bị phụ hoàng đưa đến nhà cữu cữu, từ đó người không bao giờ đến thăm ta nữa.
Ta nhìn từng rương từng rương đồ ban thưởng trong cung được khiêng vào khuê phòng của biểu tỷ như nước chảy, còn mình chỉ có thể ở thiên viện, ăn cơm thiu canh thừa.
Cữu mẫu ngày nào cũng bới móc ta.
Lúc thì bà chê ta ăn nhiều, lúc lại chê ta suốt ngày bệnh tật ủ rũ, nhìn đã thấy xui xẻo.
“Chính ngươi khắc chết Hoàng hậu nương nương.”
“Hoàng thượng không cần ngươi nữa rồi, còn tưởng mình vẫn là công chúa sao!”
Mãi đến Trung thu năm nay, ta vẫn như thường lệ theo cữu cữu bọn họ vào cung.
Bên tai bỗng vang lên một giọng nói.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận