Chương 2 - Cô Nàng Trong Cung Và Cuộc Chiến Quyền Lực
“Nữ tử này phạm thượng, có ý đồ mưu hại Quý phi, tội không thể tha!”
“Người đâu, trước tiên lục soát người nàng ta cho nhà ta.”
“Xem xem có giấu ám khí độc ác gì không!”
Hắn xoa xoa tay.
“Lột áo ngoài của nàng ta ra cho nhà ta, lục kỹ vào!”
Trước mặt mọi người lột áo ngoài của một nữ tử chưa xuất giá.
Việc này còn độc ác hơn trực tiếp giết ta gấp vạn lần.
Đây là muốn hoàn toàn hủy đi thanh bạch của ta, khiến ta trong hậu cung này vĩnh viễn không ngẩng đầu lên được nữa.
Hai thái giám nhận lệnh, cười hềnh hệch đi về phía ta.
“Các ngươi dám!”
Bán Hạ vẫn luôn bị ngăn ở bên ngoài.
Nàng ấy đẩy văng hai bà tử thô sử, xông tới trước mặt ta.
Dang hai tay ra, che chở ta ở phía sau.
“Tiểu thư nhà ta là nữ nhi thanh bạch, ai dám chạm vào nàng!”
Lý thái giám hừ lạnh một tiếng, ánh mắt trở nên tàn độc.
“Tiện tỳ không biết sống chết!”
Hắn đột ngột nhấc chân, đá mạnh một cước vào giữa ngực Bán Hạ.
Cả người Bán Hạ bị đá bay ngược ra ngoài, va vào cột sơn đỏ.
Một ngụm máu lớn phun ra từ miệng nàng ấy.
Nàng ấy mềm nhũn trượt xuống đất, sống chết chưa rõ.
“Bán Hạ!”
Lý trí của ta hoàn toàn mất sạch.
Ta giơ tay, một phen rút chiếc trâm phượng vĩ bằng vàng đỏ trên đầu xuống.
Tên thái giám đang chuẩn bị túm áo ta còn chưa kịp phản ứng.
Ta đã bước lên một bước, mũi trâm trực tiếp dí vào yết hầu hắn.
Chỉ cần ta hơi dùng sức, có thể đâm xuyên động mạch của hắn.
Tên thái giám sợ đến cứng đờ tại chỗ.
Nhân lúc mọi người kinh hãi, ta một phen đoạt lấy roi hình đang treo bên hông Lý thái giám.
Đó là roi da bò có gai ngược mà thái giám ngự tiền chuyên dùng để trừng trị cung nhân phạm lỗi.
Cổ tay ta run lên.
Roi trực tiếp quất lên mặt Lý thái giám.
Lý thái giám đau đớn, kêu thành tiếng.
Da thịt trong nháy mắt bị lật tung ra.
Hắn ôm mặt, đau đến lăn lộn điên cuồng dưới đất.
Tất cả mọi người đều kinh hoàng nhìn ta.
Ta cầm roi dài trong tay, lạnh lùng quét mắt nhìn khắp toàn trường.
“Hôm nay ai dám động vào nàng ấy một chút.”
“Ta sẽ khiến kẻ đó chết không toàn thây.”
4
Trong đại điện im phăng phắc.
Tô quý phi nhìn đám nô tài kêu rên đầy đất, hoàn toàn phát điên.
“Phản rồi! Thật sự là phản trời rồi!”
Nàng ta chỉ vào tay ta mà run rẩy.
“Ngay cả người bên ngự tiền ngươi cũng dám đánh? Ngươi đây là muốn tạo phản!”
“Người đâu! Bắt tên phản tặc này lại cho bản cung!”
Theo một tiếng ra lệnh của nàng ta.
Ngoài đại điện đột nhiên truyền đến tiếng áo giáp va chạm.
Một đội cấm vệ quân tràn vào đại điện, bao vây ta.
Tướng lĩnh dẫn đầu mặc áo giáp minh quang màu bạc, tay đặt trên chuôi đao.
Chính là đường huynh nhà mẹ đẻ của Tô quý phi, phó thống lĩnh cấm quân Tô Liệt.
Tô Liệt sải bước đi tới trước mặt ta, chẳng nói hai lời, xoạt một tiếng rút trường đao bên hông ra.
Lưỡi đao trực tiếp đặt lên cổ ta.
Mũi đao kề sát da thịt ta, chỉ cần cổ tay hắn khẽ động, là có thể khiến đầu ta lìa khỏi cổ.
Tô quý phi thấy vậy, lập tức đắc ý dào dạt.
Nàng ta đi tới trước mặt ta, cười đến hoa chi loạn chiến.
“Thẩm Niệm Thu, vừa rồi ngươi chẳng phải rất ngông cuồng sao?”
“Ngươi ngông cuồng thêm một lần cho bản cung xem nào!”
Nàng ta duỗi móng hộ giáp, nhẹ nhàng chọc chọc má ta.
“Trong hậu cung này, sủng ái của bản cung chính là thiên lý!”
“Hôm nay dù ngươi bị băm thành bùn thịt mà chết ở đây, Hoàng thượng cũng sẽ khen bản cung giết hay, giết khéo!”
Ta cảm nhận lưỡi đao trên cổ, ngay cả lông mi cũng không run.
Ta đón lấy ánh mắt đầy sát ý của Tô Liệt.
“Kết giao nội thị, tự dùng tư hình, không có chiếu chỉ mà điều động cấm quân.”
“Tô quý phi, Tô phó thống lĩnh.”
“Ba tội chết này cộng lại, đủ để cả nhà Tô gia các ngươi bị chém đầu.”
Tô quý phi hận nhất là người khác xem thường uy quyền của nàng ta.
“Chết đến nơi còn dám cứng miệng!”
Nàng ta một phen đoạt lấy trường đao trong tay Tô Liệt.
“Bản cung bây giờ sẽ rạch nát gương mặt chuyên câu dẫn người khác này của ngươi trước!”
Nàng ta giơ trường đao lên.
Các phi tần xung quanh sợ đến mức lần lượt che mắt.
Ánh mắt ta nhìn chằm chằm nàng ta.
“Ngươi cứ việc chém xuống thử xem.”
Khóe môi ta mang theo ý cười.
“Xem thử một đao này của ngươi hạ xuống, sẽ có bao nhiêu người chôn cùng ngươi.”
“Đi chết đi, tiện nhân!”
Tô quý phi hung hăng bổ xuống mặt ta.
Lưỡi đao sắc bén áp sát trán ta.
Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy.
Cánh cửa điện nặng nề lại bị người bên ngoài cưỡng ép phá vỡ.
Mảnh gỗ bắn tung tóe khắp nơi.
Một giọng nói già nua vang vọng khắp đại điện.
“Ai gia muốn xem thử, kẻ nào dám động vào cục cưng trong lòng ai gia!”
Chương 2
5
Trường đao trong tay Tô quý phi khựng lại, dừng cách chóp mũi ta chưa đến nửa tấc.
Nàng ta kinh hãi quay đầu.
Ngoài cửa đại điện, Ngự lâm quân đã vây cả cung điện đến nước chảy không lọt.
Thái hậu chống quải trượng, dưới sự dìu đỡ cẩn thận của Hoàng hậu, bước qua đống mảnh gỗ đầy đất.
Tay Tô quý phi run lên, trường đao rơi xuống đất.
Nàng ta lập tức đổi sang bộ mặt yếu đuối đáng thương, xách váy nhào tới.
“Thái hậu nương nương cứu mạng! Con tiện tỳ này điên rồi, nàng ta muốn giết thần thiếp……”