Cánh Cửa Bí Mật

Hoa Cỏ Mùa Xuân

Đang theo dõi

3

Số truyện

362

Theo dõi truyện

953

Ở bên Quý Hoài Nghiên năm năm, tôi chưa từng bước vào thư phòng của anh.

Trên cửa lắp khóa vân tay, anh nói bên trong toàn là tài liệu cơ mật của công ty, sợ tôi không cẩn thận làm lộn xộn.

Tôi thông cảm cho anh, thậm chí mỗi tuần còn giúp anh đặt cà phê và điểm tâm lên chiếc bàn nhỏ trước cửa.

Cho đến ngày thợ sửa nhà đến cải tạo thư phòng, Quý Hoài Nghiên đi công tác.

Người thợ đứng ở cửa nhìn tôi:

“Cô gái, cửa này phải mở trước đã, cô ghi vân tay vào đi.”

Tôi sững ra một chút: “Tôi không có quyền mở cánh cửa này.”

Người thợ tưởng mình nghe nhầm, lại hỏi thêm lần nữa.

Tôi vừa định gọi điện cho Quý Hoài Nghiên thì sau lưng vang lên tiếng giày cao gót.

Thanh mai của anh, Bạch Lộ Sanh, xách một túi đồ ăn ngoài, rất tự nhiên đi đến trước cửa.

Cô ta chào một tiếng, giơ tay ấn lên khóa vân tay.

Một tiếng “tít” vang lên, đèn xanh sáng.

Cô ta nghiêng người để thợ vào, quay đầu nhìn thấy tôi, sau đó mỉm cười:

“Hoài Nghiên bảo em tới giúp trông việc sửa sang, sợ chị không hiểu mấy chuyện này. Chị đừng nghĩ nhiều nhé.”

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn cô ta quen cửa quen nẻo bước vào thư phòng, chỉ đạo thợ sửa chỗ này chỗ kia.

Cô ta còn biết bức tường nào cần đổi màu, tấm sàn nào cần thay.

Còn tôi, ngay cả tư cách mở cánh cửa này cũng không có.

Hóa ra không phải quản lý nghiêm ngặt, cũng không phải ý thức ranh giới.

Mà là mọi chiếc chìa khóa, đều không có phần của tôi.

Tôi thanh toán nốt khoản tiền cuối cho nhà thiết kế, rồi đặt cho mình một vé máy bay.

Quý Hoài Nghiên, thư phòng của anh tôi không vào được, cuộc đời anh tôi cũng không chen vào nữa.

Bình luận

Tổng đánh giá: ...

Danh sách đánh giá

  • Đang tải...