Trong bữa tối, bố đột nhiên há miệng ra, tôi thầm nghĩ ba tháng rồi, cuối cùng ông cũng chịu mở miệng nói chuyện, nhưng ông lại nói:
“Ngày mồng Một Tết, bố sẽ kết hôn.”
Đôi đũa gắp rau của tôi khựng lại giữa không trung, lá rau rơi xuống kêu “bịch” một tiếng, cái bát mẹ thích nhất trong tay tôi hơi run lên.
Tôi giả vờ bình tĩnh nhìn ông, “Với ai?”
Bố cúi đầu ăn cơm, mái tóc hoa râm đối diện tôi, “Dì Hoa của con, con gặp rồi đấy, ở ngay tòa nhà số 2 đối diện.”
Tất nhiên tôi gặp rồi, trong đám tang mẹ, bà ấy là người khóc to nhất, mà nước mắt chẳng làm lem đi chút trang điểm nào.
Tóc uốn lọn kiểu mốt, môi lúc nào cũng đỏ rực.
Tôi hít sâu một hơi, “Mẹ mới mất có ba tháng.”
“Thì sao?” Bố ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạ lẫm khiến tôi thấy xa cách.
“Chẳng lẽ bố phải thối rữa một mình trong căn nhà như quan tài này sao?”
Tôi đập đũa xuống bàn thật mạnh, “Nhà quan tài! Nhà quan tài! Dựa vào đâu mà bố gọi nó là nhà quan tài? Trong này có quan tài nào không?!”
Bình luận