Đến nhà cô bạn thân ăn chực lẩu, ăn được một nửa thì tôi lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Nhỏ bạn thân đuổi theo vỗ lưng cho tôi, đột nhiên hét lên: “Mày không phải là có thai rồi đấy chứ? Bố đứa bé đâu? Không phải là bỏ chạy rồi chứ!”
Anh cả của cô ấy đang đứng ở cửa nhà vệ sinh, liếc nhìn tôi một cái, giọng đều đều: “Không chạy. Đang ở đây.”
Đũa của cả nhà bốn người nhà cô ấy đồng loạt rơi loảng xoảng xuống bàn. …
Chương 1: Đăng ký kết hôn nhầm người
Mùng 3 tháng 3 âm lịch. Ngày hoàng đạo, nên xuất hành, tế tự, cưới hỏi.
Tôi bước ra khỏi Cục Dân chính, tay siết chặt cuốn sổ nhỏ màu đỏ, đầu óc vẫn còn ong ong.
“Số 2008, tòa 1, khu chung cư Thất Đường, đường Vân Khê. Địa chỉ nhà tôi.”
Bên cạnh vang lên một giọng nam trầm ấm nhưng lạnh nhạt.
“Mật khẩu cửa là 001199, em dọn qua lúc nào cũng được.”
“Ồ…”
Người đàn ông bên cạnh rất cao, ít nhất cũng phải mét tám tám, dáng người cân đối, bờ vai rộng vừa vặn. Nước da trắng lạnh, đường rãnh hàm sắc nét, anh mặc một chiếc măng tô màu xám đậm, cổ áo phẳng phiu không một nếp gấp. Đứng trước cửa Cục Dân chính mà cứ như hình ảnh cắt ra từ một cuốn tạp chí thời trang cao cấp.
Hoàn toàn không thể nhìn ra được trạng thái điên rồ suốt ba tiếng đồng hồ trong phòng khách sạn đêm qua.
Nói ra ai mà tin nổi?
Mười hai tiếng trước, tôi uống say mềm, kéo nhầm người ở cửa quán bar vì tưởng đó là đối tượng xem mắt của mình. Anh ta không nói tiếng nào, cũng chẳng giằng ra, cứ thế ngoan ngoãn đi theo tôi.
Tin tốt: Đúng là ngủ rồi. Tin xấu: Ngủ nhầm người. Tin sốc hơn: Cầm luôn giấy đăng ký kết hôn với người ngủ nhầm đó.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận