Ngày mãn hạn ba năm quốc tang , nhìn tờ hôn thư ta trả lại, Hầu phu nhân đầy mắt kinh ngạc:
“Con từ nhỏ đã mong được gả cho A Tầm, vì sao đột nhiên lại muốn từ hôn ? Là chê sính lễ không đủ sao?”
Ta cười cười:
“Không, là quá nhiều.”
Ai ai cũng nói thế tử Thẩm Tầm coi trọng ta, cho dù trong thời gian quốc tang không thể thành hôn.
Chàng vẫn sớm đưa tới đủ mười hai rương sính lễ, chỉ sợ ta bị nhà khác để mắt tới.
Nhưng không ai biết, chúng gần như đều đã bị đưa cho thứ muội của ta.
Thứ muội nhìn trúng tấm bình phong lưu ly kia, Thẩm Tầm liền trực tiếp sai người khiêng vào viện của nàng ta.
Nàng ta muốn đôi giày thêu chỉ vàng bằng gấm mây, chàng liền đem đôi giày cưới chuẩn bị cho ta tặng nàng ta.
Cho tới hai ngày trước, Thẩm Tầm lại thay nàng ta tới xin miếng ngọc bội uyên ương của ta.
Ta ngước mắt nhìn chàng:
“Chàng chắc chứ?”
Thẩm Tầm nhíu mày:
“Nhu nhi muốn đi tham gia thi hội, còn thiếu một miếng ngọc bội đẹp để phối váy.”
“Dù sao sính lễ ta cho nàng nhiều như vậy, tặng nàng ấy mấy món thì đã sao? Nàng là tỷ tỷ, đừng nhỏ nhen như vậy.”
Nhưng chàng đã quên, đó cũng là tín vật định tình của chúng ta.
Ta im lặng đưa ngọc bội cho chàng, nhìn chàng vui vẻ đi tìm thứ muội.
Ta tới nhà kho, nhìn mười hai chiếc rương trống rỗng.
Đúng vậy, sính lễ quá nhiều.
Nhiều đến mức cuối cùng cũng khiến ta nhận ra mình buồn cười đến nhường nào.
Nếu sính lễ đều bị chàng đem tặng người khác, vậy thì hôn sự này cũng tặng cho người khác đi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận