Chương 5 - Hôn Ước Đẫm Nước Mắt
“Khi chàng đưa ngọc bội uyên ương cho Ôn Chỉ Nhu.”
Hạ nhân lại chạy tới nói, Ôn Chỉ Nhu đau ngực, muốn gặp chàng.
Nhưng Thẩm Tầm không nhúc nhích.
Ta cười:
“Vì sao không đi? Đang nghĩ làm thế nào để hắt nước bẩn lên người ta sao?”
“Yên tâm, sau này ta sẽ không bước chân vào Hầu phủ của chàng nữa, Nhu nhi của chàng không có cơ hội bị bắt nạt đâu.”
Chàng cúi đầu.
“A Sanh, ta không biết đã tặng nhiều như vậy. Ta tưởng không có mấy món… Ta sai rồi, đừng gả cho người khác có được không?”
“Sao này ta sẽ đối xử tốt với nàng.”
Ta nhìn chàng, giống như nhìn một người không liên quan.
“Sính lễ bị chàng tặng sạch rồi, hôn thư và giấy làm chứng ta cũng trả rồi, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa.”
“Đương nhiên, chàng có thể cưới Ôn Chỉ Nhu, dù sao viện cũng có sẵn rồi.”
Thẩm Tầm cuống lên.
“Ta trước giờ chưa từng nghĩ tới chuyện cưới nàng ấy, thật đấy.”
“A Sanh, sính lễ ta sẽ đòi lại, ta đưa Nhu nhi về tướng phủ, viện cũng đổi lại như ban đầu, nàng tha thứ cho ta một lần có được không?”
Vĩnh Ninh trưởng công chúa ở bên kia ra hiệu bằng khẩu hình với ta, nên xuất phát rồi.
Nếu không sẽ lỡ giờ lành.
Ta mỉa mai nhếch khóe môi:
“Nhưng Thẩm Tầm, ta cũng không thích đồ người khác đã dùng qua.”
Thẩm Tầm cứng đờ tại chỗ.
Câu này, chàng từng nói với ta.
Ôn Chỉ Nhu không thích dùng ô người khác đã dùng qua cho nên chàng ngay cả ô cũng không để lại cho ta.
Cứ vậy đuổi ta xuống xe ngựa.
Bên ngoài đang mưa.
Chàng chưa từng nghĩ ta có thể sẽ cảm lạnh hay không, một cô nương ở ngoại ô có gặp nguy hiểm hay không.
Bây giờ ta trả lại câu này cho chàng.
Trước khi lên kiệu, Thẩm Tầm hét về phía ta:
“Nhưng A Sanh, hôn sự của chúng ta là mẫu thân nàng định ra, nàng muốn bà ấy thất vọng sao?”
Ta không quay đầu, giọng bình tĩnh mà lạnh nhạt:
“Câu cuối cùng mẫu thân nói với ta trước khi qua đời là, bà chỉ hy vọng ta hạnh phúc.”
“Người khiến bà thất vọng không phải ta, mà là chàng.”
“Chàng đi đi, đừng cản đường nữa. Nếu không, ta cũng không ngại phu quân của ta dùng máu của chàng, thêm chút màu sắc cho hồng trang của ta.”
Mặt Thẩm Tầm lập tức trắng bệch.
Chỉ có Phó Vân Kiêu nghe thấy câu cuối kia, cười vô cùng sảng khoái.
Ngài ấy ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống Thẩm Tầm.
“Thẩm thế tử, ngươi biết vì sao văn võ cả triều đều sợ ta, sau lưng gọi ta là Diêm Vương sống không?”
Phó Vân Kiêu hơi cúi người, giọng nói trầm thấp mang theo một tia sát ý.
“Bởi vì bổn vương giết người, chưa bao giờ cần giao phó với bất kỳ ai.”
“Bổn vương đợi A Sanh nhiều năm, mới cuối cùng đợi được nàng ấy gật đầu, cho nên không muốn trong ngày đại hỷ này thêm mạng người, chọc nàng ấy không vui. Ta đã rất nể mặt ngươi rồi.”
“Nhưng lời A Sanh nói ngươi cũng nghe thấy rồi, cho nên nếu ngươi được nể mặt mà không biết điều, tiếp tục cản trở bổn vương cưới nữ tử mình yêu, vậy chỉ đành để vợ chồng lão Hầu gia cố gắng thêm một chút, sinh một đứa nhỏ khác vậy.”
Thẩm Tầm đột ngột ngẩng đầu:
“Ngài vậy mà đã sớm…”
Đáng tiếc lời còn chưa nói xong, đã bị thị vệ Nhiếp Chính Vương phủ đá một cước sang ven đường.
Phó Vân Kiêu ngồi thẳng người, hừ cười:
“Chính ngươi làm mất trân bảo, thì đừng trách người khác tới sau vượt trước.”
Ngày hôm đó, Thẩm Tầm nằm bệt trên đất.
Nhìn chín mươi chín rương sính lễ đi ngang qua trước mặt chàng.
Bên tai là tiếng dân chúng bàn tán náo nhiệt.
“Chà, Nhiếp Chính Vương đúng là hào phóng, đủ chín mươi chín rương sính lễ. Ta còn tưởng mười hai rương của Hầu phủ năm đó đã nhiều lắm rồi.”
Có người liếc chàng một cái, ánh mắt ghét bỏ.
“Xì, chưa nghe nói sao? Sính lễ của Hầu phủ là để thế tử gia lấy ra làm người tốt, đều bị tặng cho tiểu thứ nữ kia. Nhà gái còn không được không vui, đây chẳng phải là đè mặt người ta xuống đất mà giẫm sao? Còn không bằng không có.”
“Nhiếp Chính Vương nhà người ta là trực tiếp đem chín mươi chín rương này thêm vào của hồi môn, làm tài sản riêng của Thẩm đại tiểu thư. Ai dám cướp, dám tùy tiện đem tặng, trực tiếp báo quan. Đây mới gọi là thành ý, đây mới gọi là thật lòng vì người yêu mà dâng hồng trang mười dặm!”
Thẩm Tầm ngơ ngác nghe.
Chàng nhớ tới lời mình ngày đó:
“Sính lễ là Hầu phủ đưa, ta muốn cho ai thì cho người đó. Nàng còn chưa qua cửa, chưa tới lượt nàng làm chủ!”
Chàng lại nhớ tới có một năm mình bị bệnh nặng.
Thiếu một vị dược liệu vô cùng quý hiếm.
Cố tình trong của hồi môn mẫu thân A Sanh để lại cho nàng lại có.
Nàng liền đưa toàn bộ cho chàng.
Dược liệu kia thật sự rất quý, ngay cả trong cung cũng không lấy ra được, trăm năm mới mọc được mấy cây.
Khi ấy Thẩm Tầm trong lòng áy náy.
“A Sanh, bá mẫu mất sớm, những thứ này đều là tưởng niệm bà để lại cho nàng, không nên dùng cho ta…”
Khi ấy A Sanh đã làm gì?
Nàng nhẹ nhàng búng trán mình một cái, giận dỗi nói:
“Nói bậy gì đó? Chàng chính là phu quân tương lai của ta, đồ của ta chính là của chàng.”
“Ngoài chàng ra, ta còn không nỡ để người khác dùng đâu.”
Nàng đối xử với chàng tốt như vậy, đem của hồi môn mẫu thân để lại cho chàng dùng.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: