Chương 6 - Hôn Ước Đẫm Nước Mắt
Sợ chàng đau, ngay cả búng trán cũng chỉ nhẹ như lông hồng.
Nhưng chàng đã làm gì?
Phó Vân Kiêu nói đúng, là chàng tự tay đánh mất trân bảo trên đời này.
Cho tới khi đám đông tản đi, Thẩm Tầm vẫn nằm bệt ở đó.
Khóe mắt không ngừng trào ra nước mắt hối hận.
Nhiếp Chính Vương phủ được trang hoàng vô cùng vui mừng, khách khứa tụ tập đông đủ.
Ngay cả hoàng đế cũng đích thân tới.
Khi bái đường, Vĩnh Ninh trưởng công chúa hô tới phu thê giao bái.
Ta đang định cúi người, cổ tay bỗng bị nhẹ nhàng nắm lấy.
“A Sanh, gả cho ta, không hối hận?”
Ta có thể cảm nhận được bàn tay kia đang khẽ run rẩy.
Ngước mắt lên, ta thấy trên mặt Phó Vân Kiêu hiếm khi xuất hiện vẻ căng thẳng.
Người trên chiến trường đơn đấu với vạn binh mã cũng chưa từng căng thẳng này.
Rất sợ cô nương mà mình yêu không thật lòng muốn gả cho mình.
Ngài ấy sợ ta chỉ là đang giận dỗi.
Ta nghiêng đầu:
“Ngài sẽ còn đón nữ tử khác vào cửa sao?”
Phó Vân Kiêu nhíu mày:
“Ta có thể thề trước bài vị tổ tông, ngoài nàng ra, ta không cần ai hết, nếu không sẽ chết không tử tế.”
Ta lại hỏi:
“Vậy ngài có vừa sống cùng ta, vừa để ý cô nương khác trong lòng không?”
Mày ngài ấy nhíu càng sâu hơn, giống như vừa ăn phải nước cặn.
“Cô nương khác tự có nam tử khác để ý. Trong lòng ta đã chứa đầy nàng, không còn chỗ rảnh kia.”
“Ừm, vậy ngài có đánh ta? Ngược đãi ta không?”
Phó Vân Kiêu hoàn toàn bất lực:
“A Sanh…”
Ta cười, giúp ngài ấy vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày.
“Vậy nên gả cho ngài, không hối hận.”
Phó Vân Kiêu lúc này mới lộ ra nụ cười yên tâm.
Phu thê giao bái, lễ thành.
Buổi tối, ngài ấy ngồi trên giường xoa bóp cổ gáy bị mũ phượng đè đến đau nhức cho ta.
“A Sanh, áo cưới ban đầu của nàng bị đổi, nàng cũng không lấy của Lưu chưởng quầy, thật sự không lo tới lúc xuất giá không có gì để mặc sao?”
Ta thoải mái nhắm mắt:
“Không, ta biết ngài sẽ chuẩn bị.”
“Vì sao?”
Ta mở mắt:
“Bởi vì chuyện như vậy, Vương gia đã làm gần trăm lần rồi, ta quen rồi.”
Phó Vân Kiêu ý thức được điều gì, mặt bỗng hơi đỏ lên, lẩm bẩm:
“Vĩnh Ninh con nhóc ngốc này, ta đã bảo muội ấy đừng làm rõ ràng quá rồi.”
Trong hai năm qua mỗi khi Thẩm Tầm tặng cho Ôn Chỉ Nhu một món sính lễ.
Ngày hôm sau, Vĩnh Ninh trưởng công chúa nhất định sẽ tìm ta đánh bài lá.
Hơn nữa nàng ấy nhất định thua, thứ thua cho ta vừa khéo giống món sính lễ kia.
Chỉ là tốt hơn, đắt hơn.
Có lần ta cười nàng, cứ như vậy gia sản sẽ thua sạch mất.
Nàng chẳng để tâm mà buột miệng:
“Không thể nào, nếu ta thắng ngươi, cửu ca của ta mới lột da ta.”
Đợi khi nàng nhận ra mình đã lỡ lời, muốn cứu vãn, ta đã hiểu hết rồi.
Phó Vân Kiêu, đứng hàng thứ chín.
Mà trước đó vào một năm nọ, thiếu niên Phó Vân Kiêu từ sa trường chinh chiến trở về, đúng lúc nghe nói Thẩm gia và Ôn gia chính thức định hôn ước.
Khi ta vào cung tìm Vĩnh Ninh chơi, ngài ấy tựa bên lan can hỏi ta:
“Thật sự chọn hắn?”
Vì uy danh của ngài ấy, ta luôn có chút sợ ngài ấy.
Nhưng vẫn nhỏ giọng nói:
“Người mẫu thân chọn, chắc chắn là tốt. A Tầm đối xử với ta cũng rất dịu dàng.”
Phó Vân Kiêu gật đầu, ném một tấm lệnh bài vào lòng ta.
“Đây là mật lệnh của ta. Sau này nếu nàng hối hận, mang nó tới tìm ta, ta để nàng làm Vương phi.”
Ta hỏi:
“Nếu ta không hối hận thì sao?”
Ngài ấy khựng lại:
“Nó còn có thể điều động ba nghìn Phó gia quân ở ngoại ô kinh thành. Nếu nàng không hối hận, thì để nó bảo vệ nàng bình an.”
Mỗi con đường, ngài ấy đều đã nghĩ sẵn cho ta.
Sau này ta mới hiểu, có vài người nhìn thì dịu dàng, nhưng trong cốt tủy lại rất bạc tình.
Có vài người ngươi tưởng rằng hắn người sống chớ gần, khó ở chung.
Nhưng lại là người si tình nhất.
Ta tựa vào lòng Phó Vân Kiêu, vòng tay ôm eo ngài ấy.
Lồng ngực của ngài ấy ấm áp rộng lớn, khiến người ta an tâm đến vậy.
“Phó Vân Kiêu, cảm ơn ngài.”
“Gì cơ?”
“Cảm ơn ngài nhìn thấy những mất mát và ủy khuất của ta, cảm ơn ngài cẩn thận giữ gìn tôn nghiêm của ta.”
“Còn nữa, cảm ơn ngài yêu ta.”
Phó Vân Kiêu ngẩn ra, sau đó ôm chặt ta, khẽ hôn tóc ta.
“Là ta phải cảm ơn nàng, bằng lòng để ta yêu nàng.”
Nửa tháng sau, Phó Vân Kiêu vào cung diện thánh.
Còn ta về nhà mẹ đẻ một chuyến, từ biệt phụ thân.
Thật ra ta vẫn luôn hướng tới non nước bên ngoài.
Chỉ là khi đó tưởng rằng mình sẽ gả cho Thẩm Tầm, chàng là văn thần.
Gốc rễ Thẩm gia ở kinh thành, lại chỉ có mình chàng là mầm độc có thể kế thừa Hầu phủ, chắc chắn không thể tùy tiện rời kinh.
Ta liền bỏ ý định này.
Nhưng Phó Vân Kiêu thì khác.
Ngài ấy nói mình đã sớm không muốn làm Nhiếp Chính Vương gì nữa, ngày nào cũng bị đám ngôn quan kia nghị luận công cao lấn chủ, nghi ngờ ngài ấy bất cứ lúc nào cũng muốn mưu phản.
Luôn châm ngòi tình cảm giữa ngài ấy và đứa cháu hoàng đế.
Phải biết rằng, chỉ cần là người ngồi trên vị trí kia, vì quyền lực, vì giang sơn vững chắc.
Sớm muộn gì cũng sinh lòng nghi kỵ.
Ban đầu ngài ấy nhận mệnh lâm nguy trước giường bệnh của tiên hoàng, cũng là vì biên cương không yên ổn.
Tân đế còn trẻ, sợ bị đám lão già kia khống chế.