Một ngày trước tiệc đính hôn, tôi đến khách sạn để chốt lại sơ đồ bàn tiệc.
Khi quản lý đưa cho tôi xem sơ đồ chỗ ngồi điện tử, tôi còn tưởng mình nhìn nhầm.
Bàn chính (bàn tiệc trung tâm) có mười chỗ. Bố mẹ bạn trai, cậu, dì cả, gia đình em họ anh ta – ngồi kín chỗ.
Còn bố mẹ tôi bị xếp ra bàn số 3 ở tít trong góc. Bên cạnh có ghi chú: *Bạn bè, người thân bình thường của nhà gái.*
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy chữ đó mất nửa phút, rồi gọi điện cho bạn trai.
Anh ta bắt máy rất nhanh: “Sao thế em?”
Tôi hỏi: “Bố mẹ em từ thông gia biến thành ‘người thân bình thường’ từ lúc nào vậy?”
Bên kia đầu dây im lặng một chút. Rồi anh ta đáp: “Mẹ anh bảo bố mẹ em ít nói, ngồi bàn chính sợ hai bác bị gò bó.”
Thật là chu đáo. Chu đáo đến mức tự ý hạ luôn vai vế của bố mẹ tôi xuống.
Tôi cúp máy, tìm thẳng người quản lý.
“Phiền anh mở lịch sử chỉnh sửa ra giúp tôi. Tôi muốn xem rốt cuộc là ai sợ bố mẹ tôi bị gò bó đến vậy.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận